Hôm sau, tôi đăng story.
Hình ảnh là một chiếc túi hàng hiệu chụp màn hình từ website chính hãng, giá: 38.000 tệ (khoảng 130 triệu VNĐ).
Caption: “Mê em này lâu lắm rồi, tháng sau có lương phải đi rước về ngay!”
Đăng xong tôi vứt điện thoại sang một bên.
Bốn mươi phút sau, Tô Miên thả tim.
Bình luận: “Cái này đẹp nè! Nhưng tôi thấy bản giới hạn của hãng này nhìn sang hơn, có điều hơi chát, hơn 50.000 tệ.”
Tôi không rep.
Hai tiếng sau, cô ta đăng story.
Ảnh là cảnh đang đập hộp, một cái hộp có lấp ló logo thương hiệu.
Caption: “Tự thưởng cho bản thân, vui quá xá!”
Tôi bấm vào phần bình luận, có người hỏi giá bao nhiêu.
Cô ta rep: “52.000 tệ (khoảng 180 triệu VNĐ), cắn răng mới dám chốt, phụ nữ là phải biết yêu thương bản thân mà.”
Tôi cap màn hình gửi cho Giang Thần.
Giang Thần rep ba chữ: “Lạy cô ta.”
Tôi nhắn lại: “Chưa hết đâu, anh cứ chờ xem.”
Ngày thứ hai, tôi lại đăng story, bảo muốn đi học cắm hoa.
Tối hôm đó Tô Miên nhắn tin ngay: “Bé ơi! Tôi vừa đăng ký một lớp cắm hoa này! Đi chung cho vui nha!”
Tôi rep: “Ok nha!”
Ngày thứ ba, tôi đăng story bảo muốn đi Tam Á nghỉ dưỡng.
Tô Miên comment ngay tắp lự: “Tôi đặt vé đi Maldives rồi, Tam Á bình thường quá, hay bà qua Maldives đi chung luôn?”
Tôi bật cười thành tiếng.
Lần nào cũng vậy, cô ta luôn phải cao hơn tôi một bậc.
Tôi mua túi 38.000, cô ta mua cái 52.000.
Tôi đi Tam Á, cô ta đi Maldives.
Tôi học cắm hoa, cô ta —— à khoan, cắm hoa không nâng cấp được vì không có hệ tham chiếu.
Nên quy luật của cô ta là: Phàm là thứ gì có thể dùng TIỀN để đong đếm, cô ta nhất định phải đè đầu cưỡi cổ tôi.
Thú vị đấy.
Vậy nếu tôi nói tôi muốn mua một thứ mà cô ta KHÔNG THỂ mua nổi thì sao?
Tôi bắt đầu giai đoạn 2 của “kế hoạch thả thính”.
Cuối tuần rủ Tô Miên đi dạo phố, tôi cố tình rẽ vào một tiệm trang sức cao cấp.
“Chị cứ xem tự nhiên nhé.” Nhân viên niềm nở nói.
Tô Miên đi theo sau, mắt lướt qua các tủ kính.
Tôi dừng lại trước một sợi dây chuyền.
Bảng giá: 128.000 tệ (khoảng 440 triệu VNĐ).
“Đẹp ghê.” Tôi cảm thán.
Tô Miên ghé sát vào nhìn giá tiền.
“Cái này… hơi đắt đấy.” Giọng cô ta nghe hơi căng thẳng.
“Cũng bình thường, Giang Thần bảo quà kỷ niệm ngày cưới để tôi tùy ý chọn.” Tôi nói giọng nhẹ bẫng.
Tô Miên nhìn chằm chằm vào cái giá đó mất 3 giây.
“Thực ra mấy mẫu basic thế này không cần mua ở store đâu, qua trung gian rẻ hơn nhiều.”
Tôi cười cười không đáp, cầm điện thoại lên chụp một tấm.
“Để về bàn lại với Giang Thần đã.”
Ra khỏi tiệm, Tô Miên khoác tay tôi, rõ ràng là ít nói hẳn.
Tôi biết cô ta đang nhẩm tính.
128.000 tệ, đối với cô ta không phải là con số dễ dàng rút ra được.
Nhưng nếu tôi thực sự mua, theo đúng quy luật, cô ta sẽ phải mua một cái giá trên 150.000 tệ.
Vượt quá giới hạn chịu đựng của cô ta rồi.
Tối đó tôi không đăng story.
Nhưng hôm sau, Tô Miên chủ động nhắn tin: “Bé ơi, sợi dây chuyền hôm qua bà chốt chưa?”
“Vẫn đang suy nghĩ, Giang Thần bảo tôi cứ đi xem thêm mấy hãng khác xem sao.”
“Tôi cũng nghĩ vậy! Dây chuyền đeo không thực tế lắm, chi bằng mua đồng hồ, giữ giá hơn.”
Cô ta đang cố điều hướng tôi.
Vì đồng hồ có loại đắt loại rẻ, cô ta sẽ có thể tìm được một mức giá “đắt hơn tôi nhưng cô ta vẫn cố mua được”.
Còn dây chuyền thì giá chốt cứng rồi, cô ta không có không gian để thao túng.
Tôi quyết định châm thêm mồi lửa.
“Bà nói có lý, tôi vừa lướt xem Patek Philippe, có một mẫu xinh xỉu.”
Tin nhắn gửi đi, 3 phút sau cô ta vẫn chưa seen.
Patek Philippe, mẫu rẻ nhất cũng phải hơn 200.000 tệ (hơn 700 triệu VNĐ).
Cuối cùng, cô ta rep đúng một chữ: “Hả?”
“Đùa thôi!” Tôi rep lại ngay, thêm ba icon cười haha.
“Làm tôi hết hồn!” Cô ta gửi icon ôm tim, “Tôi còn định bảo bà bị Giang Thần chiều sinh hư rồi đấy.”