Tôi nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn đó rất lâu.
Làm nội thất xong trước tôi.
Để làm gì cơ chứ?
Tôi nhắn thêm một câu: “Lúc quẹt thẻ cô ấy có nói gì không?”
“Có nói một câu khá kỳ lạ —— ‘Ở đối diện cho tiện chăm sóc cô ấy’.”
Chăm sóc tôi?
Một người trưởng thành 28 tuổi như tôi mà cần cô ta ở đối diện để chăm sóc?
Tôi ném điện thoại sang ghế phụ, hít thở sâu ba lần.
Lâm Dao, bình tĩnh.
Việc mày cần làm bây giờ không phải là đi chất vấn, mà là phải làm rõ xem rốt cuộc cô ta đang âm mưu cái gì.
Trưa hôm sau, tôi đúng giờ xuất hiện tại quán đồ Nhật quen thuộc.
Tô Miên đã đến, đang lật menu.
“Tôi gọi sashimi cá hồi với trứng hấp cho bà rồi đấy, món bà thích nhất.”
“Cảm ơn nha.”
Tôi ngồi xuống, âm thầm quan sát.
Trang điểm lồng lộn, mặc chiếc váy liền mới mua, trông có vẻ tâm trạng cực kỳ tốt.
“À này,” cô ta đặt menu xuống, “Nhà tân hôn của bà tính bao giờ bắt đầu thi công?”
Tới rồi đây.
“Chắc tháng sau, phải tìm thiết kế trước đã.”
“Tôi quen một anh designer xịn lắm! Tên Trương Lỗi, đợt trước làm nhà cho bà chị họ tôi, ưng cực kỳ. Tôi gửi contact cho bà nhé?”
“Ok bà.”
Cô ta lập tức rút điện thoại, gửi một tấm danh thiếp sang.
Tôi bấm vào xem thử – Trương Lỗi, Giám đốc thiết kế của một công ty nội thất.
“Lịch của anh ấy kín lắm, bà book sớm đi.” Tô Miên giục.
Tôi cười gật đầu, ghim cái tên này vào đầu.
Đợi lúc cô ta đi vệ sinh, tôi nhanh tay search cái tên Trương Lỗi này.
Bài đăng mới nhất trên vòng bạn bè của anh ta: Vừa chốt xong khách hàng mới, căn 1602, full nhà phong cách màu kem.
Ảnh đính kèm là một bản vẽ mặt bằng.
Tôi nhận ra cái mặt bằng này.
Chính là căn mà Tô Miên vừa mua.
Người thiết kế cô ta giới thiệu cho tôi, chính là thiết kế của chính cô ta.
Thế này là muốn hai nhà decor y hệt nhau à?
Hay là… cô ta muốn thông qua thiết kế để nắm được layout và tiến độ thi công nhà tôi?
Tôi cất điện thoại, nâng ly trà nhấp một ngụm.
Thú vị rồi đây.
Tô Miên từ nhà vệ sinh quay lại, vừa ngồi xuống đã hỏi: “Sao rồi, add chưa?”
“Add rồi, để hôm nào rảnh hẹn nói chuyện.”
“Tuyệt quá! Đến lúc đó hai đứa mình cùng đi chợ vật liệu, còn xin được giá sỉ nữa.”
Tôi nhìn vẻ mặt hưng phấn của cô ta, bỗng thấy nực cười.
Tô Miên, cô nghĩ tôi là con ngốc không biết gì đúng không?
Được thôi.
Tôi sẽ chơi với cô tới bến.
Tối về nhà, tôi kể lại chuyện này cho Giang Thần.
Anh ấy đang ngồi ghế sofa chơi game, nghe xong liền bấm pause.
“Em chắc chắn chứ?”
“Sale chính miệng nói với em.”
“Thế cô ta âm mưu cái gì?” Giang Thần nhíu mày, “Chỉ vì muốn ở đối diện nhà em?”
“Em cũng đang nghĩ đây.”
Giang Thần bỏ tay cầm game xuống, nghiêm túc nhìn tôi.
“Em quen cô ta bao nhiêu năm rồi, trước đây cô ta có làm gì kỳ lạ không?”
Tôi kể lại từng sự kiện “trùng hợp” kia.
Xe ô tô giống nhau, cùng phòng tập yoga, công việc ở tòa nhà đối diện.
Giang Thần nghe xong im lặng một lúc.
“Em nói anh mới nhớ… Lần trước cô ta đến nhà mình ăn cơm, có hỏi lương anh bao nhiêu.”
“Cái gì?”
“Hỏi bâng quơ thôi, kiểu ‘Giang Thần, đãi ngộ công ty anh dạo này tốt không’, lúc đó anh không nghĩ nhiều nên nói thẳng số luôn.”
“Cô ta hỏi cái đó làm gì?”
“Anh không biết. Nhưng ngay hôm sau cô ta đăng story bảo mới được tăng lương, con số cao hơn lương anh 2.000 tệ.”
Tôi và Giang Thần nhìn nhau.
“Con người này bị bệnh à?” Anh ấy nói.
“Không phải bệnh.” Tôi đáp, “Là có mục đích.”
“Mục đích gì?”
Tôi lắc đầu: “Chưa chắc chắn. Nhưng em định thả thính câu cô ta một vố.”
“Câu kiểu gì?”
“Mai em đăng một cái story, bảo đang mê một cái túi, loại khoảng 38.000 tệ. Xem cô ta phản ứng ra sao.”
Giang Thần suy nghĩ một chút: “Em muốn xem cô ta có mua theo không chứ gì?”
“Không. Em muốn xem cô ta có mua cái ĐẮT HƠN không.”