Chương 2

804 từ

Thứ tôi đợi được là những bản tin chúc mừng tràn ngập khắp nơi.

【Con gái của huyền thoại thương giới Hồng Tố Mai — Hồng Nhược Tuyết: Với thành tích xuất sắc 723 điểm, được đặc cách trúng tuyển sớm vào ngành Trí tuệ nhân tạo của Đại học Thanh Hoa!】

【Giành quán quân cấp tỉnh ở cả hai lĩnh vực Vật lý và Olympic Toán, đồng thời sở hữu ba bằng sáng chế cá nhân.】

Trong ảnh minh họa của bản tin, Hồng Tố Mai và con gái bà ta, Hồng Nhược Tuyết, đứng cạnh nhau vô cùng thân mật.

Thứ Hồng Nhược Tuyết cầm trên tay chính là giấy báo trúng tuyển vốn dĩ thuộc về tôi.

Trong bài báo, tên của tôi, điểm số của tôi, thành tích thi đấu của tôi, bằng sáng chế của tôi.

Tất cả mọi thứ của tôi đều bị gắn lên cái tên “Hồng Nhược Tuyết”.

Bọn họ thậm chí còn lười sửa cả con số.

Đây đã không còn là ăn cắp nữa.

Đây là cướp trắng trợn.

Tôi tắt tivi, cầm điện thoại lên, bắt đầu gọi cho vài người làm truyền thông mà tôi đã ghi nhớ từ trước.

Nhưng điện thoại vừa cúp chưa đầy nửa tiếng, một chiếc Bentley màu đen đã dừng dưới tòa nhà tập thể cũ nát của nhà tôi.

Cửa xe mở ra.

Người bước xuống không phải phóng viên, mà là Hồng Tố Mai.

Hồng Tố Mai ngồi đối diện tôi.

“Tôi nghĩ cô cũng đã xem tin tức rồi. Yên tâm, tôi sẽ không để cô thiệt.”

“Nói đi, cô muốn gì?”

Bà ta vào thẳng vấn đề, không nói nửa câu thừa thãi.

“Thứ tôi muốn, bà không trả nổi.”

Bà ta như nghe thấy một chuyện cười động trời, bật ra một tiếng cười khẩy.

“Trên đời này vẫn chưa có thứ gì mà Hồng Tố Mai tôi không trả nổi.”

“Năm triệu, đủ chưa?”

Bà ta lấy một tấm séc từ chiếc túi Hermès bên cạnh, đẩy đến trước mặt tôi.

“Cầm số tiền này, rời khỏi thành phố này, vĩnh viễn đừng xuất hiện nữa.”

Trong giọng nói của bà ta tràn đầy vẻ bố thí.

Cứ như tôi gây ra động tĩnh lớn như vậy chỉ vì năm triệu này.

Tôi nhìn tấm séc kia.

Những con số không trên đó nhiều đến chói mắt.

Năm triệu, đối với nữ sinh nghèo bị đánh cắp cuộc đời hai mươi năm trước, là một con số trên trời.

Đối với tôi bây giờ, nó cũng đủ để thay đổi số phận.

Nhưng thứ tôi muốn, từ trước đến nay không phải là tiền.

“Lâm Thư, tôi không thương lượng với cô.”

Thấy tôi mãi không có động tác gì, bà ta bình thản nói:

“Tôi đang thông báo cho cô. Cô là một đứa trẻ thông minh, nên biết phải lựa chọn thế nào.”

“Nếu tôi không chọn thì sao?”

“Không chọn?”

Bà ta nâng tách trà lên, thổi nhẹ đám lá trà nổi trên mặt nước.

“Vậy có lẽ đến cả điểm thi đại học cô cũng sẽ không còn.”

“Vết nhơ gian lận sẽ đi theo cô cả đời. Không trường đại học nào nhận cô, đến hồ sơ của cô cũng không rút ra được.”

Tôi bật cười.

Tôi chờ chính là câu này.

Tôi đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống bà ta.

“Nhưng tôi vẫn nói câu đó thôi. Thứ tôi muốn, bà không trả nổi.”

“Còn điểm số của tôi, tương lai của tôi, không cần bà phải bận tâm.”

Tôi kéo cửa ra, ý bảo bà ta rời đi.

Tiếng giày cao gót nện cộp cộp, nghe ra rõ cơn giận của bà ta.

Vừa bước ra khỏi quán trà, điện thoại của cô giáo chủ nhiệm Vương đã gọi tới.

Giọng cô ấy gấp gáp như kiến bò trên chảo nóng.

“Lâm Thư! Em chạy đi đâu rồi? Em… em có phải đã đi tìm chủ tịch Hồng không?”

“Cô Vương, sao cô biết ạ?”

“Sao cô biết? Người ta gọi điện tới chỗ cô rồi!”

Giọng cô Vương gần như lạc đi:

“Nói em tống tiền người ta! Lâm Thư, em hồ đồ quá!”

“Sao em có thể đối đầu với bọn họ chứ? Đó là gia đình như thế nào?”

“Người bình thường như chúng ta không thể chống lại người có quyền thế đâu!”

“Nghe cô khuyên một câu, mau đi xin lỗi người ta đi. Chuyện này có lẽ vẫn còn đường xoay chuyển!”

“Cô Vương.”

Tôi nhìn bầu trời phía trên đầu bị những tòa nhà cao tầng chia cắt thành từng mảnh vụn.

“Nếu em nói, tất cả những chuyện này đều là do em cố ý thì sao?”

Đầu dây bên kia im lặng.

0%