Chương 1

807 từ

Tôi có hai người mẹ, cả hai đều tên là Hồng Tố Mai.

Một người là bà nội trợ cả ngày ở nhà chăm sóc tôi, giống như một “Tường Lâm Tẩu” ngoài đời.

Mỗi ngày, bà chỉ lặp đi lặp lại một câu:

“Cô ta đã đánh cắp cuộc đời của mẹ.”

Người còn lại là nữ doanh nhân, nhà giáo dục kiệt xuất cấp tỉnh.

Hai mươi năm trước, bà ta là thủ khoa kỳ thi đại học.

Lúc này, nhà giáo dục Hồng Tố Mai đang ngồi ở vị trí giám khảo chính của vòng tuyển sinh sớm.

Bà ta cầm bảng điểm của tôi, lạnh nhạt ném ra bốn chữ:

“Không được nhận.”

Tôi không gào khóc, cũng không phát điên.

Trước mặt cả phòng thi và đám phóng viên, tôi chỉ khẽ nói:

“Lần này, bà lại định đổi thành tích thủ khoa cho người khác nữa à?”

Cả phòng thi im phăng phắc như chết.

Những người xung quanh dường như đều quên cả thở.

“Cô vừa nói gì?”

Vẻ mặt của giám khảo chính không thay đổi, nhưng giọng nói lại lạnh như hầm băng.

Tôi không trả lời, chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm vào người phụ nữ trước mặt.

Khác với Hồng Tố Mai ở nhà tôi, trên gương mặt bà ta không hề có dấu vết bị cuộc sống đè bẹp, bị năm tháng mài mòn.

Da bà ta mịn màng, căng bóng, nhìn là biết đã tốn rất nhiều thời gian và tiền bạc để chăm sóc.

Đó vốn dĩ phải là thứ thuộc về mẹ tôi.

“Ra ngoài đi.”

Bà ta cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi, lạnh lùng ra lệnh.

“Người tiếp theo.”

Nhưng tôi vẫn ngồi yên trước bàn, nhìn bà ta, nói rõ từng chữ:

“Điểm thi đại học của tôi là 723 điểm, đứng nhất tỉnh trong kỳ thi Vật lý, có ba bằng sáng chế, số lần đạt giải quán quân Olympic Toán thì nhiều không đếm xuể.”

“Tôi muốn biết, lý do không nhận tôi là gì?”

Có lẽ bà ta không ngờ một học sinh như tôi lại dám chất vấn mình trước ống kính phóng viên và cả một nhóm lãnh đạo.

Hồng Tố Mai ngẩng đầu lên, lần đầu tiên nghiêm túc quan sát tôi.

Hai giây sau, ánh mắt bà ta lại quay về tập hồ sơ trên tay.

Cứ như bà ta chỉ vừa liếc nhìn một cái máy bị lỗi.

Tôi bất giác cau mày.

Ai cũng nói tôi và mẹ giống nhau như đúc.

Bà ta đánh cắp điểm số và tên tuổi của mẹ tôi, vậy mà đến cả mẹ tôi trông như thế nào cũng không nhớ.

“Không được nhận chính là lý do.”

“Tôi nói lần cuối, ra ngoài.”

Tôi vẫn thẳng lưng nhìn bà ta, chân không hề nhúc nhích dù chỉ một chút.

Cuối cùng, trên mặt Hồng Tố Mai cũng xuất hiện một vết nứt.

Đó là sự tức giận vì bị xúc phạm.

Bà ta không nhìn tôi nữa, mà quay sang trợ lý bên cạnh. Giọng bà ta không lớn, nhưng lại mang theo mệnh lệnh không cho phép phản bác:

“Trả lại hồ sơ đăng ký của học sinh này. Lý do là…”

Bà ta ngừng một chút, ánh mắt cuối cùng cũng rơi lại trên người tôi.

“Hồ sơ đăng ký không khớp nghiêm trọng với tình hình thực tế của bản thân, có dấu hiệu làm giả.”

Làm giả?

Tôi suýt bật cười thành tiếng.

“Bảo vệ.”

Bà ta trực tiếp bấm chuông gọi trên bàn.

Hai bảo vệ mặc đồng phục nhanh chóng đi vào, mỗi người một bên giữ lấy cánh tay tôi.

Tôi không giãy giụa, chỉ quay đầu nhìn Hồng Tố Mai vào khoảnh khắc bị kéo ra khỏi cửa.

Bà ta đã khôi phục lại dáng vẻ cao cao tại thượng kia.

Bà ta cúi đầu lật xem hồ sơ của thí sinh tiếp theo, cứ như mọi chuyện vừa rồi chỉ là một trò hề chẳng đáng nhắc tới.

Tôi bị “mời” ra khỏi tòa nhà thi.

Hồ sơ đăng ký bị một trợ lý trẻ tuổi đuổi theo nhét lại vào lòng tôi. Mép giấy nhăn lại vì động tác thô bạo.

“Bạn học, giáo sư Hồng cũng là muốn tốt cho cô thôi.”

“Có những thứ không phải của mình thì đừng cố cưỡng cầu.”

Tên trợ lý đẩy gọng kính, dùng giọng điệu của một người từng trải để khuyên bảo tôi.

Tôi nhìn anh ta, bỗng cảm thấy hơi buồn cười.

“Cảm ơn.”

Tôi chỉnh lại xấp tài liệu trong lòng.

“Cũng thay tôi cảm ơn giáo sư Hồng. ‘Ý tốt’ của bà ấy, tôi xin nhận.”

Ngày hôm sau, tôi không đợi được bất kỳ lời giải thích nào.

0%