Tề Nguyên Tu nghe vậy, vội quay về bên cạnh Tần Nguyệt.
Chàng nửa ngồi xổm xuống, chuẩn bị ôm Tần Nguyệt vào lòng, nhưng lại bị nàng nhẹ nhàng đẩy tay ra.
“Thái tử điện hạ, thần nữ rơi xuống nước, y phục đã ướt đẫm. Xin điện hạ tránh mặt.”
Tề Nguyên Tu khựng lại, tay dừng giữa không trung.
Hạ nhân hầu phủ vội đỡ Tần Nguyệt dậy, dìu nàng cẩn thận về phòng trước.
Tần Nguyệt quay đầu nhìn ta.
“Cô nương đi cùng ta đi, trước tiên cùng thay y phục đã.”
Đến khuê phòng của Tần Nguyệt thay xong xiêm y.
Tề Nguyên Tu không có ở đây, ta mới dám ngẩng đầu nhìn Tần Nguyệt một cái.
Nhưng khi nhìn thấy mày mắt nàng, ta sững lại trong chốc lát.
Ngũ quan của nàng và ta, rõ ràng chẳng giống nhau chút nào.
Thấy ta thất thần, Tần Nguyệt khẽ hỏi:
“Cô nương? Ta nên xưng hô với nàng thế nào?”
“Ta… ta tên là Thẩm Thanh Vu.”
Ta lắp bắp, suýt nữa quên cả tên mình.
Kiếp trước, Tề Nguyên Tu nói tên ta không hay, đổi chữ “Vu” thành “Nguyệt”.
Mỗi lần tình ý rối loạn, chàng sẽ gọi ta là A Nguyệt.
Những cảnh tượng ấy hiện rõ mồn một trước mắt, rồi chồng lên người trước mặt.
Nhưng… sao lại không giống được?
Ta thất thần nhìn vào gương đồng trong phòng Tần Nguyệt. Người trong gương tuy còn trẻ, nhưng gương mặt đã giống hệt ta khi hai năm sau Tề Nguyên Tu gặp ta.
Tần Nguyệt “ồ” một tiếng, cũng ghé sát đến trước gương đồng.
Nhìn hai gương mặt trong gương, ta nhíu mày.
“Chúng ta chẳng giống nhau chút nào. Nàng có mắt phượng, ta là mắt hạnh. Nàng môi mỏng, ta môi tròn. Còn cả dáng mặt nữa, mặt nàng dài, mặt ta tròn…”
Hoàn toàn là hai người khác nhau.
Có lẽ phản ứng của ta quá kỳ lạ, nàng mở miệng mấy lần cũng không biết nên tiếp lời ta thế nào.
“Nhưng… nhưng nàng mặc xiêm y của ta cũng khá vừa.”
Tần Nguyệt cười gượng một cái.
Ta lại lắc đầu.
“Cũng không vừa lắm. Nàng cao hơn ta, khung xương cũng lớn hơn ta. Ta mặc đồ của nàng bị rộng.”
Ngay cả dáng người cũng không giống. Từ đầu đến chân, ta thật sự không tìm ra được chút tương đồng nào giữa mình và nàng.
Nhưng rõ ràng Tề Nguyên Tu từng nâng mặt ta lên, nhìn đến thất thần.
Chàng từng nói, ta và Tần Nguyệt giống nhau đến tám phần. Nếu không nhờ gương mặt này, với gia thế của ta, ngay cả làm nha hoàn cho chàng cũng không xứng.
Ta đang nhíu mày nghi hoặc, Tần Nguyệt trong gương lại dịu dàng mỉm cười với ta.
“Thẩm cô nương mặt như hoa đào, môi tựa anh đào, dáng người nhỏ nhắn xinh xắn, đáng yêu như búp bê trong tranh tết.”
Ồ.
Nghe nàng nói vậy, hai mắt ta sáng lên.
Ở Đông cung mười năm, tất nhiên ta hiểu. Tần Nguyệt đang nói, ta không cần so sánh với nàng, bản thân ta cũng có nét riêng.
Thật là một nữ tử ấm áp.
Chẳng trách Tề Nguyên Tu nhớ mãi không quên nàng nhiều năm như vậy.
Tiểu tư đến truyền lời, nói ta phải đến tiền sảnh một chuyến, thái tử có việc muốn hỏi.
Ở bên Tề Nguyên Tu mười năm, ta hiểu tính chàng.
Chàng vốn đa nghi, lại đặt Tần Nguyệt trong lòng.
Ta là một kẻ lai lịch bất minh, lại trùng hợp cứu được Tần Nguyệt như vậy, chàng nhất định sẽ nghi ngờ ta.
Tần Nguyệt nhìn ra vẻ căng thẳng của ta, vỗ nhẹ lên mu bàn tay ta.
“Đừng sợ, có ta đây. Phụ mẫu ta đều là người hiểu lý lẽ, nàng cứu ta, họ sẽ không làm khó nàng.”
Tay nàng ấm áp mềm mại, mang theo hương hoa nhàn nhạt, khiến lòng người yên ổn.
Ta gật đầu, cùng Tần Nguyệt đến chính sảnh.
Chỉ thấy hầu gia và hầu phu nhân ngồi ở ghế chủ vị, Tề Nguyên Tu và Tần Tranh ngồi hai bên.
Mấy người vây ta ở giữa.
Khí thế thật áp đảo. Ta hít sâu một hơi.
Hầu phu nhân lên tiếng hỏi trước, nhưng giọng điệu đã dịu hơn rất nhiều so với lúc ở bên hồ.
“Trước hết, đa tạ Thẩm cô nương đã cứu mạng tiểu nữ. Nhưng vẫn còn một chuyện chưa rõ. Hôm nay hầu phủ tổ chức tiệc thưởng hoa, cô nương không có tên trong danh sách khách mời. Xin hỏi cô nương vào đây bằng cách nào?”