Chương 1

810 từ

Thái tử nói ta giống vị bạch nguyệt quang đã mất sớm của chàng.

Vì vậy, ta ở Đông cung làm thế thân suốt mười năm.

Chàng đối xử với ta hà khắc lại tàn bạo. Mỗi lần tình ý rối loạn, chàng còn bắt ta che mặt lại.

Sau này, chàng đăng cơ làm hoàng đế, còn ta lại rơi vào kết cục thê thảm.

“Chỉ là một kẻ thế thân, vậy mà không biết đặt mình vào đúng vị trí!”

Ta ghi nhớ câu nói ấy, ôm hận mà chết.

Không ngờ khi mở mắt lần nữa, ta lại trọng sinh về ngày bạch nguyệt quang bất ngờ rơi xuống nước.

Ta liều mình cứu nàng lên.

Nhưng khi nhìn gương mặt nàng, rõ ràng chẳng có điểm nào giống ta cả!

Khoảnh khắc rơi xuống nước, ta túm chặt lấy cánh tay Tần Nguyệt.

Ta lớn lên bên bờ sông, bơi lội rất giỏi, cứu một thiếu nữ mười mấy tuổi với ta chẳng khó khăn gì.

Chỉ là Tần Nguyệt bị sặc nước, hôn mê bất tỉnh.

Từ xa, ta thấy một bóng áo đen đang lao nhanh về phía này.

Đó chính là Tề Nguyên Tu của mười năm trước.

Bao chuyện kiếp trước ùa lên trong đầu. Nhìn thấy chàng chẳng khác nào nhìn thấy ác quỷ.

Nhất định phải cứu sống Tần Nguyệt. Kiếp này, ta không thể tiếp tục làm thế thân của bất cứ ai nữa!

Ta hít sâu một hơi, dồn hết sức ấn mạnh lên ngực Tần Nguyệt.

Cuối cùng, ngay khi Tề Nguyên Tu chạy tới, Tần Nguyệt ho khụ một tiếng, phun ra một ngụm nước.

Ta bị Tề Nguyên Tu kéo phắt sang một bên.

Chàng căng thẳng ôm Tần Nguyệt vào lòng, lấy áo khoác của mình phủ lên người nàng.

“A Nguyệt, tỉnh lại đi! Truyền thái y, mau truyền thái y!”

Lúc này, người trong hầu phủ mới lục tục chạy tới, hốt hoảng đi tìm đại phu.

Ta tưởng sẽ chẳng ai chú ý đến mình, đang định lén lút rời đi.

Không ngờ bỗng có người khoác lên vai ta một chiếc áo choàng.

“Cô nương, nàng là ai?” Người ấy quan tâm hỏi.

Ánh mắt mọi người lập tức đổ dồn về phía ta.

Tề Nguyên Tu nghi ngờ quan sát ta.

“Nàng cùng A Nguyệt rơi xuống nước? Là nàng đẩy nàng ấy xuống?”

Giọng chàng vừa gấp vừa nghiêm khắc, trong đó còn mang theo sự chắc chắn không cho người khác phản bác.

Trong chốc lát, ta trở thành mục tiêu bị mọi người chỉ trích.

Hầu phu nhân cũng chỉ vào ta, hỏi:

“Ta chưa từng gặp ngươi. Ngươi là quý nữ nhà nào, có thiệp mời không?”

Tiệc thưởng hoa của hầu phủ, tất nhiên sẽ không mời một dân thường như ta.

Nhưng hôm nay ta nhất định phải đến.

Bởi vì ta biết, con gái của hầu gia hôm nay sẽ bất ngờ rơi xuống nước mà bỏ mạng.

Ngày này, kiếp trước ta đã nghe đến vô số lần.

Mỗi năm vào ngày hôm nay, Tề Nguyên Tu đều thất hồn lạc phách, nổi trận lôi đình rồi hành hạ ta.

Ta đã chịu đủ rồi!

Thấy ta ấp úng, mọi người càng cảm thấy ta khả nghi.

Tề Nguyên Tu càng nghiến răng nghiến lợi, đã nhận định ta chính là hung thủ.

“Người đâu, áp giải nàng ta xuống!”

Người đàn ông khoác áo cho ta chắn trước mặt ta, vẻ mặt hơi do dự.

“Thái tử điện hạ, hỏi rõ rồi bắt cũng chưa muộn. Trước mắt vẫn nên cứu tiểu muội quan trọng hơn.”

Thì ra là ca ca của Tần Nguyệt, Tần Tranh.

Tề Nguyên Tu bị phản bác, vậy mà lại đặt Tần Nguyệt trong lòng xuống đất.

Chàng đứng dậy, đối diện với ánh mắt của Tần Tranh, rồi lại nhìn về phía ta.

Ta vội cúi đầu, không muốn chàng nhìn thấy mặt mình.

“Nàng ta lai lịch bất minh, lẻn vào tiệc thưởng hoa của hầu phủ, lại cùng A Nguyệt rơi xuống nước. Nàng ta là thích khách!”

Tề Nguyên Tu gần như nghiến răng nói ra từng chữ.

Chàng từng bước ép tới, muốn vượt qua Tần Tranh để bắt ta.

Bỗng vạt áo chàng khẽ động. Là Tần Nguyệt kéo lấy áo chàng.

“Thái tử… là… là vị cô nương này… đã cứu ta… khụ, khụ…”

Tần Nguyệt đứt quãng nói, lại nôn thêm mấy ngụm nước.

Mọi người thấy vậy lập tức vây quanh nàng, người vỗ lưng, kẻ giúp nàng thuận khí.

Thái y cũng kịp thời chạy tới, bắt mạch cho Tần Nguyệt rồi thở phào nhẹ nhõm.

“May mà cấp cứu kịp thời. Nếu thủy khí vào phổi quá lâu, dù thần tiên cũng khó cứu.”

0%