Nghe nói Trần Vi Đông luôn uống thuốc Đông y, thử đủ mọi phương thuốc dân gian để chữa trị.
Suốt ngày hắn chỉ mong ngóng có thể sinh được một đứa con.
Ha, đúng là một trò cười lớn của thế gian.
Những đứa con mà hắn từng tự tay đánh mất ở kiếp trước, nếu linh hồn chúng còn tồn tại nơi thiên đường…
Chúng cũng tuyệt đối sẽ không chọn đầu thai vào nhà Trần Vi Đông nữa.
Còn chồng tôi.
Là người đàn anh khoa tên lửa ở thư viện, người luôn mỉm cười với tôi.
Lúc này, anh ấy đang nắm chặt tay tôi, đứng dưới bệ phóng tên lửa của căn cứ.
“Đồng chí Từ Huệ Thu, em đã sẵn sàng chưa?”
Trong đôi mắt anh ấy ánh lên tia sáng rực rỡ.
Phía xa, bình minh trên sa mạc bùng cháy như ngọn lửa đỏ.
Những đứa con của chúng tôi sẽ lớn lên khỏe mạnh trên mảnh đất rộng lớn này.
Tổ quốc của chúng ta đang từng bước tiến đến thịnh vượng và cường đại.
Hết.