Phe tân quý do Tạ hầu đứng đầu cũng có rất nhiều người dao động.
Bệ hạ là minh chủ sao?
Minh chủ sẽ dạy ra thái tử như vậy sao?
Hơn nữa, hoàng hậu vẫn chưa bị phế.
Phải tranh thủ tính toán.
Trong cung loạn thành một nồi cháo.
Hoàng hậu biết thái tử bị phế, ngay sau đó lại hộc ra một ngụm máu trong tim.
Nàng triền miên trên giường bệnh, giống hệt thái tử phi năm xưa.
Hoàng đế biết, cũng không đi thăm hoàng hậu.
Hắn chỉ giữ lại danh phận của nàng, nhưng lòng đã xa.
Hắn không phế hậu, bởi trong tiềm thức, hoàng đế cảm thấy nếu phế hoàng hậu, chút thể diện cuối cùng của hắn cũng không còn.
Hắn muốn giữ hoàng hậu lại để chứng minh mình vẫn còn chút uy nghiêm.
Nhưng thái tử không còn, giang sơn phải làm sao?
Thụy vương có được không?
Hắn không muốn nhận con thừa tự từ tông thất.
Đúng lúc này, Phó quý phi được chẩn ra có thai.
Hắn thở phào nhẹ nhõm. Phó quý phi được sủng ái nhất hậu cung.
Ngôi thái tử vốn gần như chắc chắn thuộc về nhi tử của Hiền phi là Thụy vương, giờ cũng không còn vững nữa.
Hiền phi không lo ân sủng, nàng lo cái bụng của Phó quý phi.
Hoàng hậu càng lo.
Ai cũng tính toán làm sao xử lý đứa trẻ trong bụng Phó quý phi. Nhưng sau khi hoàng hậu bệnh, quyền lực đã bị chia ra ngoài.
Đúng lúc ấy, thái hậu sắp xếp vài người bên cạnh Phó quý phi. Người đã quyết định, hoàng đế đời sau sẽ được bế ra từ chỗ Phó quý phi.
Vì vậy, ai cũng không đắc thủ được.
Mấy lần đấu pháp thất bại, Hiền phi sâu sắc nhận ra mình không phải đối thủ của thái hậu.
Đêm ấy, nàng quỳ ở Từ Ninh cung.
“Thần thiếp cầu thái hậu che chở. Mẫu tử chúng con chỉ cầu một phần bình yên, mong thái hậu thành toàn.”
Hiếm lắm, trong hậu cung vẫn còn một người thông minh.
Thái hậu đáp ứng, đưa cho nàng một viên thuốc, bảo chờ thời cơ cho hoàng đế dùng.
Giang sơn thay đổi triều đại.
Hiền phi đáp ứng.
Nàng vui mừng trở về cung. Hoàng hậu nhìn cung điện lạnh lẽo trống trải, tự hỏi bản thân:
Sao lại đi đến bước này?
Từ đâu bắt đầu sai?
Nàng nhớ ra rồi.
Là từ chuyện ban hôn Tiểu Phó thị.
Đúng, đều tại tiện nhân kia không biết điều, lại dám đáp ứng vào cung làm quý phi.
Còn dám mang long tử. Thái tử của ta đã mất, ngươi cũng đừng mong sinh được con.
Vì vậy, hoàng hậu gắng gượng một hơi, mặc áo trắng, mặt mộc, tháo trâm nhận tội, quỳ trước cửa hoàng đế thỉnh tội.
Nàng vẫn là hoàng hậu. Nàng biết thứ đến nay mình còn có thể lợi dụng là chút tình phu thê năm xưa của hoàng đế, cùng sự tự ti và sợ hãi sâu trong lòng hoàng đế giống hệt nàng.
“Là thần thiếp ánh mắt hạn hẹp, khiến bệ hạ thất vọng.”
Hoàng đế thấy hoàng hậu chỉ trong thời gian ngắn đã gầy đến biến dạng, lòng cũng mềm xuống.
“Thôi. Chỉ cần sau này nàng an phận ổn định, nàng vẫn là hoàng hậu.”
Hoàng đế nhớ rằng bọn họ đều từ tầng đáy bò lên, chưa từng được giáo dưỡng tốt, chưa từng rèn luyện tầm mắt đủ rộng. Đột nhiên bị người ta nâng lên vị trí cao, không thể xử lý mọi chuyện ung dung.
Khó khăn của hoàng hậu cũng là khó khăn của hắn.
Đế hậu làm hòa.
Ngoài mặt, quyền quản lý hậu cung lại trở về tay hoàng hậu.
7.
Nàng phải dùng khoảng thời gian hữu hạn để sắp xếp ổn thỏa hôn sự cho đệ đệ và muội muội.
Lại là hôn sự.
Trong lòng hoàng hậu chỉ mãi nhớ việc để bọn họ thành gia lập nghiệp. Đây là trách nhiệm của trưởng tỷ.
Cựu huân quý đã coi thường bọn họ.
Hoàng hậu chuẩn bị chọn trong nhóm tân quý.
Nhưng tân quý cũng không phải rác rưởi gì cũng nhận, huống chi thái tử đã không còn.
Hoàng hậu chọn tới chọn lui, cuối cùng chọn cho quốc cữu một thiên kim nhà diêm quan, lớn tuổi chưa gả, rất được nhà cưng chiều, chỉ là đầu óc không tốt lắm, tính tình cũng hơi nóng nảy.
Đầu óc không tốt, nghĩa là dễ lừa. Nàng có một khoản của hồi môn lớn.
Nóng nảy thì sao chứ?
Quốc cữu cảm thấy mình làm được.