Thẩm Hi Nguyệt âm thầm siết chặt lòng bàn tay:
“Dù người Thái tử để ý là ai, ta cũng sẽ không từ bỏ!”
“Ta thật lòng ái mộ điện hạ, cũng muốn gả vào Đông cung.”
Ta nghĩ một lát, vẫn chúc phúc nàng ta:
“Thẩm tiểu thư, nàng sẽ được như ý nguyện.”
Thẩm Hi Nguyệt đời trước quả thật đã có được tất cả.
Vũ Lâm quân canh giữ bãi săn vội vàng chạy đến báo, xông vào trong lều:
“Thái tử điện hạ và Hạ tướng quân gặp thích khách. Hiện giờ hai người đã mất tung tích, sống chết chưa rõ…”
Ta đến chuồng ngựa.
Chọn một con ngựa, xoay người lên yên.
Cung nhân chặn trước mặt ta, lo lắng khuyên:
“Thích khách còn ở trong bãi săn. Ngụy tiểu thư một mình vào đó thật sự rất nguy hiểm!”
Nhưng ta không màng nguy hiểm.
Đời trước Hạ Ôn Ngôn rong ruổi nghìn dặm, cứu tính mạng ta.
Chàng gặp nguy hiểm, sao ta có thể khoanh tay đứng nhìn?
“Yên tâm, ta sẽ cẩn thận. Tìm được tiểu tướng quân, ta sẽ quay về!”
Tránh khỏi cung nhân xong, ta không quay đầu, lao thẳng vào sâu trong rừng.
Không ngờ sau lưng truyền đến tiếng vó ngựa.
Thẩm Hi Nguyệt cũng đuổi theo.
Nàng ta chạm phải ánh mắt ta, không chịu thua, hất cằm lên:
“Ta vào đây là để tìm điện hạ!”
“Ngụy Ương… ta sẽ không thua muội đâu.”
Ta thu ánh mắt lại, không để lời Thẩm Hi Nguyệt trong lòng, cẩn thận tìm tung tích Hạ Ôn Ngôn.
Sắc trời dần tối, sao điểm đầy trời.
Trong rừng truyền đến tiếng thú hoang gào dài.
Lòng ta thắt lại, nhưng vẫn không từ bỏ.
Cuối cùng, ta tìm thấy một vệt máu.
“Ôn Ngôn…” Ta vui mừng tìm đến, vạch đám cỏ sâu ra, nhưng người ta thấy lại không phải Hạ Ôn Ngôn.
Người mặc huyền y nằm ngất trong bụi cỏ.
Chân hắn bị thương, chảy không ít máu.
Gương mặt tuấn tú lạnh lùng tái nhợt, không còn chút động tĩnh.
Đúng là oan gia ngõ hẹp.
Ta khẽ cười.
Cầm cung tên lên, nhắm vào Hoắc Duật Châu đang hôn mê bất tỉnh.
Một mũi tên sắc bén bắn ra…
Đầu tên chỉ còn cách hắn trong gang tấc.
Người vốn nên hôn mê bất tỉnh lại chậm rãi mở mắt.
Hắn không rõ vui giận nhìn ta, ánh mắt sâu thẳm:
“Hạ Ôn Ngôn dạy nàng không tệ.”
“Muốn lấy mạng cô, Ngụy tiểu thư nên bắn chuẩn hơn một chút.”
Ta lạnh lùng nhếch môi, không nói gì.
Đi đến bên cạnh Hoắc Duật Châu, rút con rắn độc đã bị mũi tên bắn chết bên dưới đầu tên ra.
Không phải ta không muốn giết hắn.
Chỉ là trong bãi săn tai mắt đông đảo. Hoắc Duật Châu thân là Thái tử, nếu đột nhiên chết, nhất định sẽ khiến đế vương nổi giận, điều tra đến cùng.
Thấy ta xoay người định đi.
Hoắc Duật Châu không thể cử động đột nhiên gọi ta lại:
“Ngụy Ương, nàng đi đâu?”
Giọng hắn gấp gáp, run nhẹ: “Nàng thật sự không còn quan tâm sống chết của cô nữa sao?”
Đôi mắt ta lạnh như sương, từ trên cao nhìn xuống hắn:
“Điện hạ, đời trước chẳng phải ngài cũng không quan tâm sống chết của ta sao?”
“Đưa ta đi Bắc Nhung hòa thân, mặc cho bọn họ chà đạp!”
Thân thể hắn khựng lại, không dám đối diện ánh mắt ta, giọng khàn đặc:
“Quả nhiên nàng cũng quay về rồi.”
“Sau đó cô cũng hối hận, đã phái người đuổi theo đội ngũ hòa thân. Chỉ là không ngờ, chậm một bước, nàng đã uống thuốc độc…”
“Cô vẫn đưa thi thể nàng về, táng vào hoàng lăng. Nàng và cô vẫn là sống cùng chăn, chết chung huyệt.”
“Các người đang làm gì vậy…”
Một giọng nói dịu dàng nghi hoặc vang lên.
Thẩm Hi Nguyệt cũng tìm đến nơi này.
Ta chủ động kéo giãn khoảng cách với Hoắc Duật Châu, thần sắc lạnh nhạt, như thể chưa từng quen biết hắn.
“Thái tử điện hạ bị thương, xin Thẩm tiểu thư mau đưa ngài ấy về doanh địa băng bó.”
Nhìn thấy thương thế trên người Hoắc Duật Châu.
Thẩm Hi Nguyệt không còn để ý chuyện khác, cũng không truy hỏi nữa, đỡ Hoắc Duật Châu lên lưng ngựa.
Ta ở lại bãi săn, tiếp tục tìm tung tích Hạ Ôn Ngôn.
Cuối cùng, ta tìm được chàng bên vách núi.
Trong tay chàng vẫn siết một mảnh vải từ y phục của Hoắc Duật Châu. Có thể thấy Hoắc Duật Châu đã ra tay độc ác với chàng, muốn lấy mạng chàng!