Chương 2

807 từ

Con vẹt do một tay ta nuôi lớn, sinh vật duy nhất trong thâm cung có thể trò chuyện giải khuây với ta, cũng bị người ta hạ độc chết.

Truy xét rất lâu, ta tìm được Thẩm Hi Nguyệt.

Nàng ta ôm công chúa trong lòng, cười khiêu khích với ta:

“Con chim nương nương nuôi bay đến cào cắn, làm Ninh Tâm công chúa của thần thiếp sợ hãi. Nương nương dưới gối không con, tất nhiên không hiểu đạo lý làm mẹ thì phải mạnh mẽ rồi.”

Tay ta vừa giơ lên, còn chưa kịp đánh xuống mặt nàng ta, đã bị người khác nắm chặt.

Hoắc Duật Châu mạnh tay hất ta ra.

Ta chật vật lảo đảo, suýt nữa quỳ ngã xuống đất, rồi nghe thấy giọng hắn lạnh nhạt châm chọc:

“Hoàng hậu thay mận đổi đào, có được tất cả rồi, còn có gì không vừa lòng nữa?”

“Ngay cả một con chim cũng phải tính toán chi li, trách phạt tần phi. Hoàng hậu đúng là uy phong thật lớn! Tính mạng công chúa còn không bằng một con súc sinh sao?”

Ba năm sau, tỷ tỷ trở về.

Trên đại điện, tỷ tỷ tháo búi tóc, khôi phục thân phận nữ nhi, trở thành nữ tướng quân duy nhất từ khi lập quốc đến nay.

Ta nhìn thấy Hoắc Duật Châu bên cạnh trên long ỷ đột nhiên siết chặt bàn tay.

Hắn nhìn chằm chằm A tỷ trước điện, không chớp mắt. Thần sắc trông như vẫn bình thản, nhưng trong đáy mắt lại không giấu được vẻ kinh diễm.

Đêm ấy, hắn uống đến say mèm, mắt đầy tơ máu đỏ ngầu, nói với ta:

“Trẫm hối hận rồi…”

“Được mắt cá mà lỡ mất minh châu.”

Nhưng kẻ hối hận, nào chỉ có mình hắn?

Ta rời khỏi Ngụy gia, bước lên xe ngựa.

Khoảnh khắc buông rèm xe xuống.

Ta nhìn thấy tỷ tỷ đội mũ che mặt ra khỏi cửa.

Cách đó không xa, ánh trăng phủ đầy cành ngọc lan.

Hoắc Duật Châu mặc bộ cẩm y tím nhạt thêu hoa văn chìm giống hệt đời trước, chờ tỷ tỷ xuất hiện, chờ nhận ra nhau.

Lần này, ta trả tỷ tỷ lại cho hắn.

Ta sẽ không xen ngang giữa bọn họ nữa.

Trong khoang xe ngựa.

Tiểu tướng quân Hạ gia đỏ bừng cả gương mặt tuấn tú.

Trên án kỷ trước mặt đã bày sẵn trà trong và điểm tâm.

Chàng gần như không dám nhìn ta, lắp bắp nói:

“Ta tưởng… hẹn nàng đi du thuyền trên sông, nàng sẽ không nhận lời.”

Ta mím môi cười khẽ: “Sao lại không nhận lời chứ?”

Đời này, vốn là ta cố ý đến gần chàng.

Ta cố ý làm rơi khăn tay ngoài thao trường nơi Hạ Ôn Ngôn luyện võ, chờ chàng nhặt được, tạo ra lần đầu gặp gỡ.

Lại cố ý ngã xuống khi chàng cưỡi ngựa đi ngang, trẹo chân, để chàng bế ta lên lưng ngựa, đưa đến y quán.

Ta hao tâm tổn trí tạo cơ hội đến gần chàng như vậy.

Chỉ vì đời trước, khi ta nhận ra tâm ý của chàng thì đã quá muộn.

Năm thứ năm sau khi Hoắc Duật Châu đăng cơ, hắn nghị hòa với người Bắc Nhung ngoài biên ải.

Điều kiện nghị hòa là liên hôn hòa thân.

Bức họa bọn họ đưa đến vẽ một nữ tử mặc nhung trang đỏ, anh tư hiên ngang cưỡi trên lưng ngựa.

Dung mạo nữ tử trong tranh giống ta, cũng giống A tỷ ta.

Ngay từ cái nhìn đầu tiên, Hoắc Duật Châu nổi trận lôi đình, suýt nữa xé nát cả bức họa.

Hắn đứng trước bức họa, nhìn suốt một đêm.

Hoắc Duật Châu tất nhiên không nỡ đưa tỷ tỷ đi hòa thân. Hắn tìm đến ta, chỉ nói một câu:

“Hoàng hậu, nàng nhận phụng dưỡng của thiên hạ, cũng nên vì xã tắc mà chết giữ tiết!”

Sau đó, chính tay hắn đưa ta lên kiệu hoa hòa thân.

Là Hạ Ôn Ngôn không nghỉ ngày đêm, cưỡi ngựa đuổi theo ba ngày liền.

Trước khi ta bị người Nhung làm nhục, chàng toàn thân đẫm máu, bế ta ra khỏi lều.

Chàng khàn giọng, dè dặt gọi ta:

“Nương nương…”

Ta dần nhớ ra, đây là tiểu tướng quân Hạ gia.

Một năm trước, Hạ gia mang tội mưu nghịch bất thần, là ta quỳ trước điện cầu tình cho Hạ gia.

Trong cung yến gặp thích khách, Hoắc Duật Châu chỉ quan tâm an nguy của tỷ tỷ. Chính chàng không màng sống chết, chắn trước mặt ta.

Đáng tiếc, đời trước đã quá muộn.

Trên đường bị đưa đi hòa thân, ta đã uống thuốc độc.

0%