Mượn độc của yêu phi, moi thẳng tim hắn.
Thánh chỉ lập trữ sớm đã bị ta ép đặt trong Dưỡng Tâm điện.
Hoàng đế còn chưa tắt thở, con trai ta đã được lập làm thái tử.
Năm con ta đăng cơ, ta mới vừa ba mươi.
Vinh hoa phú quý đứng trên vạn người là thứ ta phá nồi dìm thuyền, mưu tính nửa đời mới xứng đáng có được.
Thế nhân khinh ta, rẻ rúng ta, xem ta như bụi đất cỏ rác.
Số mệnh trói ta, nhốt ta, ép ta làm con kiến cúi đầu.
Tiếng cười nhạo của thế tục quá lớn, suýt nữa nghiền nát cả thân xương cứng của ta.
May mà ta là cỏ bồ, thứ không thiếu nhất chính là sức bền.
Ta không đậu trên cành cao.
Ta muốn trở thành cành mây để người khác phải bám víu.