Chương 8

813 từ

Tô Oanh Oanh vùng vẫy trong nước, khóc thét thê lương:

“Bụng của ta… tướng quân cứu ta…”

Hạ nhân kinh hãi vớt nàng ta lên. Tô Oanh Oanh nằm bệt trên đất, ôm bụng khóc đến đứt ruột.

“Tướng quân! Con của ta mất rồi! Là Thẩm Lê! Là nó cố ý đá ta xuống nước! Ngài phải làm chủ cho ta và hài nhi! Xử chết nó! Mau xử chết nó!”

Lục Tinh Hàn đột nhiên quay đầu nhìn ta, đáy mắt cuộn lên giận dữ và khó tin.

Ta thẳng người quỳ xuống trước mặt hắn, chủ động nhận tội:

“Nữ nhi nhận phạt.”

“Vì sao phải làm vậy?”

Ta ngước mắt, đáy mắt ngấn lệ nhưng quật cường không để rơi xuống.

“Nàng ta nhục mạ mẫu thân con.”

“Mắng mẫu thân là quỷ đoản mệnh, là sao chổi, nói người chết là đáng đời. A Lê nhất thời tức giận mới đẩy nàng ta. Là A Lê sai, tùy phụ thân xử trí, nhưng nữ nhi không hối hận!”

Một câu ấy đâm trúng nơi đau nhất của Lục Tinh Hàn.

Hắn nhìn gương mặt giống mẫu thân của ta, nhìn vẻ lạnh lùng quật cường trên người ta giống hệt mẫu thân.

Cơn giận trong mắt hắn dần dần bị áy náy và giằng xé nuốt chửng.

Rất lâu sau, hắn nhắm mắt lại, giọng nặng nề:

“Con không kính trưởng bối, ra tay làm người bị thương. Phạt cấm túc ba ngày, đóng cửa suy ngẫm.”

Tô Oanh Oanh không dám tin hét lên:

“Tướng quân! Nó hại chết con của chúng ta! Ngài chỉ phạt nó cấm túc ba ngày?!”

Lục Tinh Hàn lạnh lùng liếc nàng ta, giọng mất kiên nhẫn:

“Là nàng mở miệng bất kính trước, nhục mạ chủ mẫu. Chuyện này đến đây thôi.”

Ta cúi đầu, che đi tia châm biếm lóe qua đáy mắt.

Ba ngày cấm túc kết thúc, ta vừa ra khỏi viện liền đi tới nơi ở của Tô Oanh Oanh.

Vừa tới cửa, một mùi thuốc nồng nặc lẫn mùi tanh hôi xộc thẳng vào mặt, khiến người ta cay sống mũi.

Mùi này giống hệt mùi trong viện mẫu thân ba năm trước.

Tô Oanh Oanh nằm trên giường, sắc mặt vàng vọt, tóc tai rối bời, vẻ kiều diễm ngày xưa không còn chút nào.

Sảy thai cộng thêm bệnh căn do những năm đầu tiếp khách ở Bắc Cương để lại, thân thể nàng ta đã sớm bị rút rỗng, chỉ dựa vào từng bát thuốc đắng để kéo dài mạng sống.

Thấy ta, hai mắt nàng ta đỏ ngầu, chộp lấy gối bên cạnh ném mạnh tới.

“Thẩm Lê! Con tiện nhân nhà ngươi còn dám tới chỗ ta!”

Ta nghiêng người dễ dàng tránh được, đáy mắt lạnh lẽo mang theo ý cười.

“Di nương bây giờ trông như vậy, ngược lại có vài phần giống mẫu thân ta năm xưa.”

Nàng ta tức đến cả người run rẩy, giọng khàn khàn độc địa:

“Ta thật hối hận năm đó không nhổ cỏ tận gốc! Khi ấy nên giết cả ngươi, đỡ để hôm nay ngươi cưỡi lên đầu ta tác oai tác quái!”

“Ngươi đừng đắc ý! Ta có thể hại chết mẫu thân ngươi, cũng có thể hại chết ngươi!”

Ta khẽ cười, chậm rãi lấy từ trong tay áo ra một viên đan dược màu nâu đen, xoay nhẹ trên đầu ngón tay.

“Di nương nhận ra thứ này không?”

Sắc mặt Tô Oanh Oanh lập tức thay đổi, đồng tử co rút.

“Uống thuốc này vào, toàn thân sẽ nổi mẩn đỏ, miệng nôn ra máu, rất giống cổ độc phát tác. Thực ra một hai ngày là tự khỏi.”

Giọng ta nhẹ nhàng, nhưng từng chữ đều như đâm vào tim.

“Ba năm trước, ngươi dùng viên thuốc này lừa phụ thân, ép chết mẫu thân ta.”

Nàng ta ban đầu khiếp sợ, rồi lại bình tĩnh lại, khóe miệng cong lên tàn nhẫn.

“Đúng thì sao? Thẩm Uyển con quỷ đoản mệnh ấy đã chết rồi, ngươi làm gì được ta!”

Nàng ta vừa dứt lời, sau bình phong vang lên tiếng bước chân nặng nề.

Lục Tinh Hàn từ trong bóng tối bước ra, sắc mặt xanh mét, quanh người tỏa ra khí lạnh bức người.

Tô Oanh Oanh lập tức hoảng loạn, lăn bò tới bên chân hắn, túm lấy vạt áo hắn cầu xin:

“Tướng quân! Ngài đừng nghe nó nói bậy! Là nó vu oan cho thiếp! Là nó cầm thuốc ép thiếp nhận!”

“Thẩm Uyển vốn là độc phụ, nữ nhi của nàng ta cũng là tiểu độc phụ…”

“Chát!”

Một cái tát thật mạnh giáng lên mặt nàng ta.

Lục Tinh Hàn tức đến toàn thân run rẩy, trong mắt là chán ghét và hối hận thấu xương.

0%