Chưa tới sáu canh giờ.
Ta biết, đây là hồi quang phản chiếu, là quãng thời gian cuối cùng mẫu thân còn có thể ở bên ta.
Ta cố nén nước mắt, nhận lấy bánh quế hoa vừa định ăn, thì cửa viện “rầm” một tiếng bị đá tung.
Phụ thân dẫn theo mấy hạ nhân xông vào, giơ tay hất đổ cả bàn.
Bát đĩa vỡ vụn, bánh quế hoa bị giẫm nát bét.
“Thẩm Uyển, độc phụ nhà ngươi, lại dám hạ cổ Oanh Oanh!”
Hắn bóp chặt cổ mẫu thân, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên.
Mặt mẫu thân lập tức tím tái, hô hấp khó nhọc.
Ta lao tới kéo tay hắn, nhưng bị hắn đá văng, đập vào cột, đau đến không thở nổi.
“Nói! Thuốc giải ở đâu?”
Mẫu thân cố gắng bẻ tay hắn, giọng khàn vỡ:
“Ta không biết chàng đang nói gì. Ta không hạ cổ!”
Phụ thân hất mạnh người xuống đất, ánh mắt nhìn người như nhìn kẻ thù.
“Người đâu! Áp phu nhân và đại tiểu thư lên thành lâu! Ta muốn để cả kinh thành nhìn xem đôi mẫu nữ này độc ác đến mức nào!”
Trên thành lâu, Tô Oanh Oanh đã chờ sẵn.
Nàng ta che khăn lụa trên mặt, cánh tay lộ ra ngoài phủ đầy mẩn đỏ, bị nàng ta gãi đến vết máu chằng chịt.
Vừa thấy mẫu thân, nàng ta lập tức quỳ xuống, làm bộ muốn dập đầu trước người.
“Tỷ tỷ, cầu xin tỷ tha cho ta… ta nguyện rời khỏi phủ tướng quân, cầu tỷ cho ta một con đường sống…”
Phụ thân đau lòng không thôi, lập tức ôm chặt nàng ta vào lòng, như sợ nàng ta chạy mất.
Hắn quay đầu nhìn mẫu thân, giơ tay tát một cái.
“Thái y nói rồi, Oanh Oanh trúng cổ độc! Thuở nhỏ nàng lớn lên ở Miêu trại Nam Việt. Ngoài nàng ra, còn ai biết thứ thủ đoạn âm độc này?”
Mẫu thân vốn trọng thương yếu ớt. Một cái tát ấy trực tiếp đánh người ngã xuống đất, khóe miệng rỉ máu.
Người chống tay cười lạnh, giọng lạnh đến thấu xương:
“Vài nốt đỏ đã là cổ độc? Nàng ta từng bán thân tiếp khách ở Bắc Cương, có khi nhiễm bệnh bẩn cũng chưa biết chừng.”
Dân chúng vây xem vừa nghe Tô Oanh Oanh từng là kỹ nữ Bắc Cương, lập tức bàn tán xôn xao.
“Câm miệng!” Phụ thân giận không kìm được, đá vào ngực mẫu thân, hung hăng ép hỏi. “Thuốc giải! Giao hay không giao!”
Mẫu thân ho ra một ngụm máu, từng chữ quyết tuyệt:
“Ta không hạ cổ. Có đánh chết ta cũng vô dụng!”
“Ta xem nàng còn cứng miệng được đến khi nào!”
Phụ thân sa sầm mặt ra lệnh:
“Mang Đài Mỹ Nhân lên đây.”
Đồng tử mẫu thân co rút mạnh, nhưng người vẫn cắn chặt môi, nửa chữ cũng không cầu xin.
Một lát sau, mấy thị tòng khiêng một chiếc đài gỗ nặng nề lên thành lâu.
Trên đài có dựng một con ngựa gỗ. Trên lưng ngựa, hai cột sắt to bằng cánh tay nhô lên dữ tợn.
Ta nhìn thứ hình cụ quái dị kia, hơi lạnh từ lòng bàn chân xông thẳng lên đỉnh đầu.
“A Uyển, là nàng ép ta.”
Mặt mẫu thân trắng bệch như giấy, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay. Người nhắm mắt, như đã xem cái chết nhẹ tựa lông hồng.
Nhưng ngay giây tiếp theo, lời phụ thân khiến toàn trường chết lặng.
“Người đâu, đỡ đại tiểu thư lên Đài Mỹ Nhân.”
Cả người ta run lên, không dám tin nhìn hắn.
Mẫu thân mở bừng mắt, khản giọng chửi rủa:
“Lục Tinh Hàn! Tên khốn nạn! Súc sinh không bằng heo chó! A Lê là cốt nhục ruột thịt của ngươi!”
Mặt phụ thân lạnh lùng:
“Nó không kính trưởng bối, ngỗ nghịch bất hiếu. Ta đang dạy nó quy củ.”
“Yên tâm, nó là nữ nhi của Lục Tinh Hàn ta. Dù thật sự thành phế nhân, ta cũng nuôi nó cả đời.”
Hắn quay đầu lạnh giọng quát:
“Còn ngẩn ra làm gì! Ra tay!”
Gia tướng đồng loạt xông lên, giữ chặt tay ta kéo về phía đài gỗ.
Ma ma thô sử bên cạnh Tô Oanh Oanh nhân cơ hội nhào tới, giật áo ta.
Ngay khi vải áo bị xé rách, ta sắp bị làm nhục trước mặt mọi người, mẫu thân như phát điên lao tới, ôm chặt ta dưới thân mình.
“Ta có thuốc giải! Ta có thuốc giải! Chàng đừng động vào A Lê.”
Phụ thân phất tay, hạ nhân lần lượt lui xuống.
Mẫu thân vội kéo áo ngoài của người xuống, bọc chặt lấy thân thể mỏng manh của ta.