Rất nhanh đã qua một tháng.
Lượng người theo dõi Weibo của tôi tăng vọt lên một triệu. Rất nhiều người tranh nhau đặt lịch chụp ảnh với tôi.
Còn phía Yến Tử Thu, tôi đã rất lâu không nghe thấy tin tức gì về anh.
Lúc này, tôi đột nhiên nhận được một cuộc gọi từ số lạ.
Vừa bấm nghe, một giọng nói quen thuộc truyền đến.
“Em còn định làm loạn đến bao giờ?”
Là Yến Tử Thu.
Tôi tưởng giữa tôi và anh sẽ không còn liên lạc gì nữa, không ngờ anh lại chủ động liên hệ với tôi.
“Yến Tử Thu, tôi không hiểu ý anh.”
Thái độ anh mềm xuống một chút.
“Anh biết vì sao em giận anh rồi. Chẳng phải vì anh gửi cho Vưu Khả Khả bao lì xì 52.000 tệ sao?”
“Đó là vì cô ấy là học trò của anh, lại giúp anh rất nhiều việc, nên anh mới gửi nhiều như vậy.”
“Còn gửi em 520 là vì chúng ta đã như vợ chồng già rồi, nên chỉ cần tượng trưng một chút, không cần gửi nhiều như vậy. Dù sao tiền của chúng ta cũng là của chung.”
Anh đúng là giỏi thật.
Nói tới nói lui, vẫn là lỗi của tôi.
Nhưng hình như anh quên mất, từ trước đến nay anh chưa từng dùng tiền chung với tôi.
Tâm trạng tốt thì anh mua quà cho tôi, mua một ít đồ dùng sinh hoạt trong nhà.
Tâm trạng không tốt thì anh sẽ chẳng mua gì.
Thậm chí trước đây còn từng đề nghị ký thỏa thuận tài sản trước hôn nhân.
Anh nói: “Anh sợ một ngày nào đó em không cần anh nữa, anh chẳng phải cũng nên nghĩ cho mình sao?”
“Yến Tử Thu, anh thật sự coi tôi là kẻ ngốc à?”
Tôi hỏi ngược lại anh.
“Chuyện này bỏ qua đi. Vậy những chuyện trước đây của anh giải thích thế nào? Mua nhà cho Vưu Khả Khả, mua đồng hồ đắt tiền cho cô ta, còn cùng cô ta đi thuê phòng.”
“Thậm chí ngay sinh nhật tôi, anh cũng ở bên cô ta. Anh thật sự cho rằng tôi không biết gì sao?”
Đầu dây bên kia đột nhiên im lặng, chỉ còn tiếng hít thở của anh.
Tôi vừa định cúp máy, anh lại lên tiếng: “Em đều biết rồi.”
“Xin lỗi, anh có thể giải thích.”
“Chuyện với Vưu Khả Khả chỉ là vì anh uống say…”
“Dừng lại, xin anh đừng nói nữa.”
“Anh cũng không cần giải thích với tôi. Bởi vì dù thế nào tôi cũng sẽ không tha thứ cho anh nữa. Tôi chỉ tin những gì chính mắt mình nhìn thấy.”
“Đừng, em nghe anh nói…”
Giọng anh có chút đau khổ.
“Hay là thế này.”
“Anh gửi em bao lì xì 520.000 tệ, em mau quay về được không?”
Tôi tức đến bật cười.
Đến tận bây giờ anh vẫn cho rằng thứ tôi quan tâm là bao lì xì.
Quả nhiên người giả vờ ngủ thì không thể gọi tỉnh.
Tôi trực tiếp cúp máy, không muốn phí lời với anh nữa.
Hôm nay có một cặp vợ chồng hẹn tôi chụp ảnh cưới.
Tôi sáng sớm đã ra ngoài.
Tôi và Yến Tử Thu vốn đã hẹn sang năm sẽ kết hôn, còn nói sẽ cùng nhau ra nước ngoài chụp ảnh cưới.
Nhưng bây giờ anh tự tay hủy hoại tất cả.
Sợi dây không phải đứt trong một khoảnh khắc.
Nó là bị dao từ từ cắt đứt.
Đến nơi, tôi chụp mấy bộ ảnh.
Vừa định đưa khách xem thì một bóng người lao tới.
Không ngờ lại là Yến Tử Thu.
Hơn một tháng không gặp, trông anh tiều tụy đi rất nhiều.
Trước đây anh luôn tinh tế như vậy, lần này đến tóc cũng chưa gội.
“Thẩm Vụ, em có thể nghe anh nói hai câu không?”
Anh kéo tay tôi, đôi mắt đỏ lên.
Tôi trực tiếp hất tay anh ra.
“Bây giờ tôi đang làm việc. Thưa anh, phiền anh rời đi.”
“Không… anh không phải thưa anh. Anh là bạn trai của em, em không thể đối xử với anh như vậy.”
Cặp vợ chồng bên cạnh thấy tình hình này thì bắt đầu nhỏ giọng bàn tán.
Tôi sợ ảnh hưởng đến họ, chỉ có thể bảo họ nghỉ ngơi một lát, sau đó đưa Yến Tử Thu sang một bên.
“Yến Tử Thu, chúng ta đã chia tay rồi. Nếu anh còn quấy rối tôi, tôi sẽ báo cảnh sát.”
“Anh không muốn chia tay em. Một tháng nay anh vẫn luôn nhớ em. Anh biết mình sai rồi. Anh không nên chỉ gửi cho em 520 tệ.”