Chương 1

817 từ

“0 điểm!”

“Cậu là người có khả năng đỗ Thanh Hoa, Bắc Đại cơ mà, sao lại 0 điểm được?” Cậu bạn thanh mai trúc mã kinh ngạc thốt lên bên tai tôi.

Con số 0 trên màn hình như đâm thẳng vào mắt, khiến cả người tôi run lên.

Lớp phó học tập Từ Tâm Di thản nhiên nói:

“0 điểm thì học lại thôi. Nhanh lên đi, mọi người còn chờ tra điểm nữa.”

Nước mắt tôi trào ra.

Vậy mà cô ta lại bật cười.

“Trang tra điểm là trang giả do tớ làm đấy! Đùa cậu một chút thôi mà.”

Tôi đứng chết lặng tại chỗ.

“Cậu lấy chuyện này ra đùa à?”

Cô ta nhún vai.

“Ai bảo cậu lúc nào cũng đứng nhất, học bá bất bại làm gì? Tớ chỉ muốn xem lúc học bá sụp đổ thì có khác người bình thường không thôi.”

“Quả nhiên vừa xấu vừa buồn cười!”

Cô ta lắc lắc chiếc điện thoại trong tay.

“Cảm ơn nhé. Cậu đã cho video mới của tớ một chất liệu quá tuyệt.”

Cô ta gõ vài cái lên bàn phím.

“Giờ mới là trang thật đấy. Tra điểm đi.”

Tôi giơ tay tát cô ta một cái.

Từ Tâm Di ôm mặt hét lên:

“Sao lại đánh người? Tớ chỉ đùa cậu thôi mà, cậu muốn giết người à?”

Tôi siết chặt tay.

“Tôi sẽ kiện cậu!”

Vẻ mặt Từ Tâm Di cứng lại, rồi cô ta lại bật cười.

“Thẩm Khinh Vãn, cậu bị bệnh à?”

“Chỉ là chuyện bé bằng cái móng tay thôi, cũng đâu gây ra tổn hại thật sự gì cho cậu.”

“Chỉ vì chuyện này mà cậu đòi kiện tớ? Đúng là trò cười.”

Tôi đưa tay lau nước mắt, nhìn cô ta chằm chằm.

“Đây là điểm thi đại học!”

“Nếu tôi tin đó là thật, chuyện này có thể ảnh hưởng cả đời tôi! Cậu gọi đó là chuyện nhỏ à?”

“Hơn nữa, tôi đã bị sốc rồi. Tại sao tôi không thể kiện cậu?”

Châu Nghiên Nam khẽ kéo tôi.

“Khinh Vãn, bỏ qua đi.”

“Tâm Di chỉ trêu cậu một chút thôi. Hơn nữa, chẳng phải cô ấy đã nói thật với cậu rất nhanh rồi sao?”

“Dù gì cũng là bạn cùng lớp, không cần làm căng đến vậy.”

Nói xong, cậu ta vỗ vai tôi.

“Mau tra xem điểm thật của cậu là bao nhiêu đi.”

Tôi hất tay cậu ta ra rồi đứng dậy.

“Trêu tôi? Bạn cùng lớp?”

“Châu Nghiên Nam, cậu nói nhẹ nhàng như vậy là vì dao chưa đâm vào người cậu nên cậu không thấy đau đúng không?”

Sắc mặt Châu Nghiên Nam lập tức trầm xuống.

“Tớ không có ý đó!”

Cậu ta liếc Từ Tâm Di một cái, môi mím chặt.

“Hoàn cảnh nhà Tâm Di thế nào, mọi người đều biết.”

“Mẹ cô ấy mất sớm, bố bị liệt, bà nội còn mắc Alzheimer. Cô ấy vừa phải học, vừa phải lo cho gia đình.”

“Cuộc sống của cô ấy khó khăn như vậy, cô ấy làm blogger, quay vài video kiếm tiền thì có vấn đề gì đâu?”

“Hôm nay cô ấy chỉ dùng chuyện tra điểm để quay một video với cậu thôi. Tớ thấy cậu không nên tính toán nhỏ nhen như vậy.”

Tôi nghẹn thở, đầu ngón tay lạnh ngắt.

“Tôi tính toán nhỏ nhen? Ha…”

Nhìn dáng vẻ đầy chính nghĩa của cậu ta, tôi không nhịn được mà bật cười.

“Đúng! Cô ta đáng thương, tôi chưa từng phủ nhận chuyện đó.”

“Vì vậy mỗi lần trường tổ chức quyên góp, tôi luôn là người góp nhiều nhất. Trong cuộc sống cô ta gặp khó khăn, tôi cũng chưa bao giờ keo kiệt khi giúp đỡ.”

“Nhưng Châu Nghiên Nam, trên đời này không phải cứ ai đáng thương thì người đó luôn có lý!”

Sắc mặt Châu Nghiên Nam lại lạnh thêm vài phần.

“Cậu nhất định phải bóp méo lời tớ như vậy à?”

“Thẩm Khinh Vãn, từ khi nào cậu biến thành thế này?”

Giọng cậu ta lạnh băng, không khí như đông cứng lại.

Ánh mắt Từ Tâm Di đảo qua giữa chúng tôi, trong mắt lóe lên chút đắc ý.

Giây tiếp theo, cô ta mím môi bước tới bên cạnh Châu Nghiên Nam.

“Nghiên Nam, cảm ơn cậu đã nói giúp tớ.”

“Nhưng cậu và Khinh Vãn lớn lên bên nhau bao nhiêu năm rồi, đừng vì tớ mà làm tổn thương tình cảm.”

Nói xong, cô ta cắn môi nhìn tôi, vẻ mặt đầy tủi thân.

“Khinh Vãn, chuyện này coi như tớ sai.”

“Giờ mọi chuyện đã qua rồi, cậu đừng chấp nhặt với tớ nữa. Tra điểm trước đi.”

“Hôm nay trường sắp xếp cả lớp cùng tra điểm, lát nữa thầy chủ nhiệm khối sẽ tới kiểm tra.”

0%