Chỉ duy nhất chưa từng hỏi, ta có hối hận vì chờ đợi hắn hay không.
“Tạ Trường Ngọc.” Ta gọi hắn lại.
Bờ vai hắn cứng đờ.
“Ngài đi thong thả.”
Chẳng dư thừa thêm nửa chữ.
Tạ Trường Ngọc đứng yên một lát rồi sải bước rời đi.
Tô Cẩm Sắt bị hắn nửa lôi nửa kéo đi ra ngoài, lúc đi ngang qua dãy hành lang, nàng ta vội vã ngước lên nhìn nữ sử đang đứng trong bóng tối kia một cái.
Ánh mắt ấy quá nhanh, nhanh đến mức người thường căn bản không thể nắm bắt.
Nhưng Bùi Hoài Cẩn bên cạnh ta khẽ “ừ” một tiếng. Chàng nhìn thấy rồi.
Khách khứa tản đi hết, Đông cung khôi phục lại sự yên tĩnh.
Ta ngồi lại vào trong điện.
Bùi Hoài Cẩn lúc bước vào tiện tay đóng cửa lại, ngồi xuống bên bàn, tự tay rót cho ta một chén trà nóng.
“Chuyện con gấu đen đó, người của ta đã đi tra rồi.”
Chàng đẩy chén trà sang:
“Kẻ thả gấu là một phu ngựa ở vòng ngoài bãi săn, ba ngày trước bị người ta dùng năm mươi lượng bạc mua chuộc.”
“Nguồn gốc số bạc hướng đến một tên thái giám lo việc mua sắm trong cung của Hoàng hậu.”
“Nhưng manh mối đến tên thái giám này thì đứt đoạn, đêm qua hắn đã bạo bệnh qua đời, nghiệm thi nói là do bạo bệnh.”
Ta bưng chén trà, không uống.
“Cho nên, chết không đối chứng?”
“Không vội.”
Bùi Hoài Cẩn ngả người ra lưng ghế, thần thái lười nhác, nhưng lời nói ra lại không hề qua loa chút nào:
“Hoàng hậu muốn động đến nàng, sẽ không chỉ dùng một chiêu này. Bà ta càng vội, sơ hở sẽ càng nhiều.”
Chàng nhìn ta, bỗng chuyển hướng câu chuyện: “Có một chuyện, ta vẫn luôn muốn hỏi nàng.”
“Lần nàng rơi xuống nước năm năm trước, trên bờ ngoài Tạ Trường Ngọc, nàng còn nhớ có ai không?”
Chén trà hơi rung lên.
Ta ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt chàng.
Trong đôi mắt hoa đào ấy đã mất đi vẻ lười biếng và ý cười của ban ngày, nghiêm túc đến mức có chút xa lạ.
Ta há miệng, trong đầu xẹt qua hình bóng thiếu niên đang dần hiện rõ trong giấc mộng.
“Là chàng?”
Bùi Hoài Cẩn không gật đầu, cũng không lắc đầu.
Chàng chỉ đứng lên, bước ra đến cửa, đưa lưng về phía ta nói một câu.
“Trước khi Tạ Trường Ngọc nhảy xuống nước cứu nàng, đã có người nâng nàng nổi lên mặt nước rồi.”
“Chỉ là sau khi người đó lên bờ, nhìn thấy Tạ Trường Ngọc nhảy xuống, thì rời đi.”
Cửa nhẹ nhàng đóng lại.
Trong điện chỉ còn lại tiếng nến nổ lép bép.
Ta ngồi ngẩn tại chỗ, chén trà trong tay đã nguội lạnh.
Nhưng trong lòng lại nóng hổi đến đau nhói.
Nhưng ta còn chưa kịp tiêu hóa hết câu nói này, ngoài điện bỗng vang lên tiếng bước chân vội vã.
Thị vệ thiếp thân của Bùi Hoài Cẩn cách cánh cửa bẩm báo, giọng đè rất thấp, nhưng từng chữ đều như lưỡi dao.
“Điện hạ, trong cung truyền tin tới.”
“Hoàng hậu nương nương ngay trong đêm đã soạn thảo một đạo ý chỉ, sẽ ban xuống trước buổi lâm triều ngày mai.”
“Sắc phong Tô Cẩm Sắt làm Thái tử Lương đệ, lập tức vào Đông cung hầu hạ.”
Ta nhìn Bùi Hoài Cẩn đẩy cửa bước vào một lần nữa.
Vẻ mặt chàng chẳng có gì thay đổi, thậm chí còn mang theo chút ý cười.
Giống như tin tức thị vệ vừa báo cáo không phải là một đạo ý chỉ muốn nhét người vào tân phòng của chàng, mà là thực đơn cho bữa sáng ngày mai vậy.
“Nghe thấy rồi chứ?”
Ta gật đầu.
Cách một cánh cửa, những chữ ấy ta nghe rõ mồn một.
Sắc phong Tô Cẩm Sắt làm Thái tử Lương đệ, lập tức vào Đông cung hầu hạ.
Xuống tay thật nhanh.
Nến hỷ trong đêm đại hôn của ta còn chưa cháy được một nửa, Hoàng hậu đã đưa dao tới tận cổ rồi.
“Sợ không?”
“Không sợ.” Ta nói: “Chỉ thắc mắc là, tại sao Hoàng hậu lại vội vàng đến thế.”
Bùi Hoài Cẩn kéo ghế ra, ngồi xuống đối diện ta.
Ánh nến kéo cái bóng của chàng dài ra, đổ lên tấm lụa đỏ phía sau, trông như một bức bình phong im lìm.
“Vì bà ta không vội không được.”
Chàng đưa tay gạt bấc nến, ngọn lửa nảy lên một cái:
“Sức khỏe của Phụ hoàng kém hơn lời đồn đãi bên ngoài rất nhiều, bệnh án của Thái y viện, Hoàng hậu đã xem, ta cũng đã xem.”