Chương 4

816 từ

Hắn không chút do dự ôm Tô Cẩm Sắt vào lòng, ôm chặt lấy nàng ta.

Ta cứng đờ tại chỗ, vuốt sắc của con gấu đen phóng to cực độ trong đồng tử của ta.

Năm năm si tình chờ đợi, hóa ra trong thời khắc sinh tử, cuối cùng cũng không địch nổi sự thiên vị nhất thời của hắn.

Ngàn cân treo sợi tóc, một bóng đen xẹt qua như gió giật, liều chết đè ta xuống dưới thân để che chở.

“Phập!”

Tiếng vuốt sắc xé toạc da thịt nổ vang bên tai.

Máu tươi ấm nóng bắn đầy lên mặt ta.

Thế giới bỗng nhiên yên tĩnh lại.

Ta nhìn thấy Bùi Hoài Cẩn ngã ngửa trên mặt đất, bả vai trái của bộ kỵ phục màu huyền đã bị xé toạc một đường.

Máu tươi đang tuôn ra ồ ạt, nhuộm đẫm cả y phục.

Động tĩnh Ngự lâm quân đạp phá bụi rậm xông tới, tiếng gầm rú của con gấu đen bị chế ngự, ta trong giây lát chẳng còn nghe thấy gì nữa.

Chỉ nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt không còn chút máu của nam nhân ấy, và vết thương vẫn đang rỉ máu.

“Bùi Hoài Cẩn!”

Ta lảo đảo nhào tới, ôm lấy Bùi Hoài Cẩn, liều mạng gọi tên chàng.

Nhưng chàng không có chút phản ứng nào.

“Cố Thanh Âm!”

Tạ Trường Ngọc đứng cách ba bước, sắc mặt xanh mét, ngón tay gần như run rẩy chỉ vào ta:

“Cẩm Sắt nói là muội cố ý dẫn con gấu đó tới?!”

“Hôn sự của chúng ta còn chưa thành, muội đã học được cái trò này rồi sao?!”

Ta ngẩng đầu lên, nhìn ngọn lửa giận dữ cháy trong mắt hắn, nhưng trong lòng chỉ còn lại sự lo âu cháy ruột dành cho Bùi Hoài Cẩn:

“Tạ Trường Ngọc!”

“Ta đã nói bao nhiêu lần rồi, hôn sự giữa chúng ta từ lâu đã không còn tính nữa.”

“Ta đã có vị hôn phu rồi, phiền ngài mang theo Tô Cẩm Sắt của ngài, cút xa ta ra một chút.”

Tạ Trường Ngọc sững sờ.

Hắn có lẽ chưa từng thấy bộ dạng này của ta bao giờ.

Hắn định mở miệng, Tô Cẩm Sắt bỗng nhiên mềm nhũn ngã xuống, ôm trán rên rỉ yếu ớt.

Sắc mặt Tạ Trường Ngọc đại biến, chẳng còn màng đến gì nữa, cúi người bế ngang nàng ta lên, gấp gáp gọi ngự y.

Sau đó đầu không ngoảnh lại mà rời đi.

Ta cúi đầu, nhìn Bùi Hoài Cẩn trong lòng.

Chàng vẫn không có phản ứng, mặt trắng bệch, môi cũng trắng bệch.

Khi ngự y chạy tới, Hoàng hậu cũng tới theo, nói rất nhiều lời.

Trong giọng điệu mơ hồ có chút trách móc, lại mơ hồ có ý gì đó khác, nhưng ta chẳng lọt tai một chữ nào.

Sau đó ta hoàn toàn mất ý thức, sự kích động cảm xúc mãnh liệt khiến ta trực tiếp ngất lịm đi.

Ta mơ một giấc mơ rất dài.

Mơ thấy khi còn nhỏ ta ham chơi rơi xuống nước, Tạ Trường Ngọc quên mình nhảy xuống cứu ta, nằm liệt giường mất mấy ngày.

Từ đó về sau, ta liền ngày ngày chạy theo sau lưng hắn, đòi lấy thân báo đáp.

Về sau, kế mẫu của hắn vì muốn trừ khử hắn nên đã gửi đến bánh ngọt có độc, nhưng âm sai dương thác thế nào ta lại ăn phải.

Hắn không ngủ không nghỉ canh giữ bên giường ta, tìm khắp danh y mới giữ lại được cho ta một mạng.

Khi đó hắn nắm lấy tay ta hứa hẹn: “Thanh Âm, đợi muội cập kê, chúng ta sẽ thành thân.”

Ánh sáng trong giấc mơ luân chuyển.

Bên cạnh hắn nhiều thêm một Tô Cẩm Sắt, nhiều thêm vô số lý do và viện cớ.

Ánh sáng lại chuyển.

Phụ thân bước vào, nói với ta rằng Thái tử phủ cho người đến hỏi, có nguyện gả vào Đông cung, làm Thái tử phi hay không.

Lúc đó trong đầu ta hoàn toàn trống rỗng.

Thái tử? Cái người luôn không ưa Tạ Trường Ngọc — Bùi Hoài Cẩn, tại sao lại đến cầu thân ta?

Trong mơ, ta nhìn thấy một thiếu niên luôn lẳng lặng xuất hiện bên cạnh ta.

Ngày ta ngã xuống nước, trên bờ cũng có chàng.

Khuôn mặt trước nay vốn mờ nhạt ấy, trong khoảnh khắc này bỗng dần trở nên rõ ràng.

Khung cảnh lại một lần nữa chuyển đổi, con gấu đen kia đột nhiên vồ tới, ta bừng tỉnh, hét lớn thành tiếng:

“Bùi Hoài Cẩn!”

Ta bật mở mắt.

Nhưng người đập vào mắt không phải là Thái tử, mà là Tạ Trường Ngọc đang ngồi bên mép giường, sắc mặt tối sầm.

0%