Chương 12

800 từ

Trên triều đường im ắng đến mức một cây kim rơi cũng nghe thấy.

Sắc mặt Tô Cẩm Sắt biến đổi trong chớp mắt, nhưng rất nhanh đã khôi phục, khuỵu gối đáp: “Hồi Điện hạ, Cẩm Sắt không biết.”

“Không biết?”

Bùi Hoài Cẩn gật gù: “Vậy Cô đổi cách hỏi khác.”

Chàng lấy ra một thứ từ trong tay áo, giơ tay ra hiệu thái giám trình lên cho Hoàng đế.

Là một bức thư.

“Đây là khẩu cung của phu ngựa ở vòng ngoài bãi săn, hắn ta đích thân khai nhận, có kẻ bỏ ra năm mươi lượng bạc mua hắn thả gấu vào bãi.”

“Nguồn gốc số bạc, qua Đại Lý Tự điều tra suốt đêm, hướng về phía Vương Đức, thái giám lo việc mua sắm của Trung cung.”

“Vương Đức đã bạo bệnh qua đời đêm qua.”

Giọng điệu Bùi Hoài Cẩn bình thản như đang đọc một tờ thực đơn:

“Nhưng trước khi hắn chết, khi hắn vẫn còn sống, người của Cô đã gặp hắn rồi.”

Chàng dừng một nhịp.

“Vương Đức khai, kẻ sai sử hắn, là Thanh Trúc, nữ sử bên cạnh Hoàng hậu.”

“Mà Thanh Trúc trước khi hành sự, đã từng đến Tô phủ.”

Đầu gối Tô Cẩm Sắt nhũn ra.

Nàng ta không quỳ sụp xuống, vì vẫn còn ráng gồng giữ chút hơi tàn cuối cùng.

Nhưng những ngón tay nàng ta đang phát run, ống tay áo không sao che giấu nổi.

Sắc mặt Hoàng hậu triệt để sụp đổ.

“Thái tử, ngươi đang muốn buộc tội bản cung sao?”

Bùi Hoài Cẩn xoay người, hướng về phía Hoàng hậu, khom lưng thi lễ, tư thái cung kính đến cực điểm.

“Nhi thần không dám, nhi thần chỉ cảm thấy, nếu Mẫu hậu đã muốn chọn Lương đệ cho nhi thần, thì phẩm hạnh của vị Lương đệ này ít nhất cũng phải chịu được sự tra xét kỹ càng.”

“Phụ hoàng thấy sao?”

Bốn chữ cuối cùng, chàng hướng về phía Hoàng đế đang ngồi trên long ỷ.

Trên ngự tọa im lặng hồi lâu.

Rồi Hoàng đế cất lời, chỉ nói đúng một câu.

“Chuyện Lương đệ, tạm hoãn. Tô thị… giao cho Đại Lý Tự.”

Tô Cẩm Sắt mềm oặt ngã gục ngay trên đại điện.

Khi tin tức truyền về Đông cung, ta đang phơi nắng ngoài viện.

Gió tháng Ba ấm áp, thổi vào mặt vô cùng dễ chịu.

Lúc Bùi Hoài Cẩn về, bước chân rất nhẹ, dường như sợ làm phiền ta.

Nhưng vết thương trên bả vai chàng rõ ràng lại bị động đến, khi thay triều phục, lớp áo lót trong đã thấm ra chút vết máu.

Ta nhìn thấy, không nói gì, đứng dậy đi lấy hộp thuốc.

Chàng ngồi xuống, ngoan ngoãn cởi cổ áo ra, để lộ vết thương trên vai trái vẫn chưa khép miệng.

Lúc ta thay thuốc cho chàng, chàng đột nhiên lên tiếng: “Tạ Trường Ngọc hôm nay cũng có mặt trên triều.”

Động tác tay ta không dừng lại.

“Hắn phản ứng thế nào?”

“Lúc Tô Cẩm Sắt bị giải đi, có gọi tên hắn.”

Bùi Hoài Cẩn nghiêng đầu, dường như đang hồi tưởng: “Hắn đứng yên tại chỗ, không nhúc nhích nửa bước.”

“Nhưng sau khi bãi triều, hắn đã chặn ta lại.”

Ta ngước mắt nhìn chàng.

Bùi Hoài Cẩn cười một tiếng, điệu cười chỉ có khi nhìn kẻ có vẻ không được thông minh cho lắm.

“Hắn nói, hắn sẽ đến Đại Lý Tự cứu người.”

Ta buộc chặt băng gạc lại, cất hộp thuốc đi.

“Cứu được không?”

“Cứu không được.”

Bùi Hoài Cẩn cử động bả vai một chút: “Nhưng hắn sẽ thử. Thử xong rồi, hắn sẽ làm một việc còn ngu xuẩn hơn nữa.”

“Việc gì?”

“Đến tìm nàng.”

Bùi Hoài Cẩn nói không sai.

Tạ Trường Ngọc đến còn nhanh hơn ta dự tính.

Chiều hôm đó, ngoài cửa Đông cung đã truyền tới tiếng thông báo.

“Tạ tiểu hầu gia cầu kiến Thái tử phi.”

Thẩm Độ chặn trước cửa, mặt không biến sắc bồi thêm một câu: “Điện hạ xuất cung rồi, không có trong phủ.”

Ý tứ rất rõ ràng.

Thái tử vắng nhà, một ngoại nam như ngươi, lại đòi gặp Thái tử phi sao?

Ta ngồi ở nội điện, cách mấy lớp cửa vẫn nghe thấy giọng Tạ Trường Ngọc. Không có mùi rượu như đêm qua, nhưng còn khó nghe hơn đêm qua.

Giống như dùng một con dao cùn để cưa gỗ vậy.

“Ta không đến gặp Thái tử, ta muốn gặp Cố Thanh Âm.”

Giọng Thẩm Độ vẫn vững như bàn thạch: “Thái tử phi.”

Tạ Trường Ngọc im lặng mất hai nhịp.

“…Ta muốn gặp Thái tử phi.”

0%