Tôi giơ tay lau nước mắt trên mặt, sau đó đặt chân giẫm tắt đống tiền giấy vẫn đang cháy.
Về nhà lục tìm sổ hộ khẩu nhét vào túi, tôi không quay đầu mà đi thẳng tới đồn công an khu vực.
“Chào anh, tôi đến xóa hộ khẩu cho bố mẹ và chị gái tôi.”
Cảnh sát hộ tịch kiểm tra đi kiểm tra lại giấy xác nhận tai nạn và giấy chứng nhận của khu dân cư mà tôi đưa.
Ngón tay anh dừng trên bàn phím rất lâu, cuối cùng mới nhấn phím xác nhận.
Trên ba trang hộ khẩu lần lượt được đóng con dấu đỏ chói: “Đã hủy”.
“Cô bé, nén đau nhé. Đường sau này còn dài, phải sống cho tốt.”
Tôi nhận lại sổ hộ khẩu, cảm ơn rồi xoay người bước ra khỏi cửa đồn công an.
Gió thổi qua, mấy sợi tóc trước trán quét qua khóe mắt, lạnh lành lạnh.
Tôi lấy điện thoại tra thử quy định liên quan đến việc mua bán phần mộ. Trên đó viết rất rõ, bên giao dịch bắt buộc phải là người đủ mười tám tuổi, có đầy đủ năng lực hành vi dân sự.
Tôi siết lấy căn cước trong tay, nhìn ngày sinh trên đó.
Còn đúng một tháng nữa tôi mới đủ tuổi trưởng thành.
Chuyện bán mộ chỉ có thể tạm gác lại.
Tôi nhét sổ hộ khẩu vào ngăn trong cùng của cặp sách, xoay người về thẳng trường.
Chỉ còn nửa tháng nữa là thi đại học. Bầu không khí của cả khối mười hai căng như dây cung kéo hết cỡ.
Tôi vừa bước vào cửa lớp, tiếng đọc bài rì rầm vốn đang vang lên lập tức im bặt.
Tất cả mọi người đều quay đầu nhìn tôi, trong mắt toàn là sự thương cảm dè dặt.
Giáo viên chủ nhiệm nhanh chóng gọi tôi vào văn phòng, rót cho tôi một cốc sữa nóng, giọng nói đặc biệt dịu dàng:
“Lâm Vãn à, chuyện nhà em cô đều biết rồi. Nếu thật sự không chịu nổi thì về nhà nghỉ ngơi, đừng cố quá, nhé?”
Tôi ôm cốc sữa nóng gật đầu. Sau khi cảm ơn cô, tôi xoay người về lớp.
Bạn cùng bàn ngồi phía trước lén nhét cho tôi một viên chocolate vị dâu, trên giấy ghi: “Vãn Vãn cố lên, mọi chuyện rồi sẽ qua.”
Tôi nhét chocolate vào túi, lấy đề tổng hợp Lý – Hóa – Sinh ra làm.
Những dòng bình luận trước mắt lại nổi lên, dày đặc.
【Không đúng nha, trong cốt truyện gốc lúc này cô ta ngày nào cũng khóc ở nhà, cơm còn không ăn nổi. Sao lại quay về trường làm đề rồi?】
【Không phải bị kích thích quá nên điên rồi chứ? Định buông xuôi luôn à?】
【Không phải đâu, vừa nãy cô ta còn đến đồn công an xóa hộ khẩu rồi! Trong cốt truyện gốc bây giờ cô ta…】
【Ai gửi dao cho tác giả bắt tác giả sửa cốt truyện vậy?】
Đầu bút tôi khựng lại nửa giây. Tôi không quan tâm, tiếp tục giải bài điện từ cảm ứng trước mặt.
Họ nói không sai.
Nếu không nhìn thấy những dòng bình luận này, có lẽ bây giờ tôi thật sự đã gục ngã.
Nhưng bây giờ, tôi không chỉ biết ba người kia vẫn sống khỏe, mà còn biết họ đang cầm tiền tiết kiệm của gia đình, ở Iceland ngắm cực quang, ăn cá hồi, chờ xem tôi đau khổ đến chết đi sống lại.
Tôi không cho họ được như ý.
Nửa tháng tiếp theo, tôi gần như liều mạng học tập.
Điểm thi thử của tôi lần sau cao hơn lần trước. Lần thi thử cuối cùng, tôi thẳng lên hạng 12 toàn khối, cao hơn thành tích tốt nhất trước đó tận 20 bậc.
Mọi người sau lưng đều bàn tán rằng tôi bị chuyện người thân qua đời kích thích đến phát điên nên mới học bán mạng như vậy.
Chỉ mình tôi biết.
Tôi chỉ muốn thi càng xa càng tốt. Cả đời này tôi không muốn quay lại nơi khiến tôi buồn nôn này nữa.
Khi tiếng chuông kết thúc môn tiếng Anh, môn cuối cùng của kỳ thi đại học vang lên, tôi đặt bút xuống, nhìn ánh mặt trời chói mắt ngoài cửa sổ, thở ra một hơi thật dài.
Bên ngoài điểm thi toàn là thí sinh ôm bố mẹ khóc, còn có bạn học tụm lại so đáp án.
Tôi đeo cặp, một mình chậm rãi đi về nhà.
Về đến nhà, tôi lục tung tất cả những nơi có thể lục.
Thẻ ngân hàng của bố mẹ và tiền trong heo đất của Lâm Nguyệt đều biến mất.