“Sao mẹ không tự gọi điện mà cảm ơn cô ấy?”
“Mẹ ngại.”
“Mẹ, ba năm trước mẹ đứng trước mặt cả nhà xỉa xói Tiểu Noãn mà không chớp mắt, bây giờ lại bảo ngại là sao?”
“Thằng ranh này lắm mồm quá. Mẹ cúp máy đây.”
Tôi đặt điện thoại xuống. Lâm Tiểu Noãn đang đứng ngoài ban công cùng Trần Niệm ngắm sao. Tôi bước tới, đứng bên cạnh cô ấy.
“Mẹ anh bảo cảm ơn em vì cái máy đo huyết áp.”
“Bà ấy không tự nói được à?”
“Bà ấy bảo bà ấy ngại.”
Lâm Tiểu Noãn bật cười.
“Mẹ anh giống hệt anh. Làm thì nhiều việc, nhưng cái miệng cạy mãi không ra nổi một câu.”
“Em chê anh ăn nói vụng về à?”
“Em chê anh phản ứng chậm. Nhưng may mà phương hướng vẫn đúng.”
Trần Niệm ngẩng đầu lên hỏi: “Bố mẹ đang nói chuyện gì đấy?”
“Nói chuyện của con.”
“Nói chuyện gì của con cơ?”
“Nói sau này con lớn lên phải đối xử tốt với vợ.”
“Tại sao ạ?”
Lâm Tiểu Noãn ngồi xổm xuống.
“Bởi vì tìm được một người vợ tốt không dễ đâu con. Gặp được rồi thì đừng có ngốc nghếch mà làm tuột mất.”
Trần Niệm nghĩ ngợi một chút: “Thế tìm một người chồng tốt thì sao ạ?”
“Càng khó hơn.” Cô ấy liếc nhìn tôi một cái. “Tuy nhiên, bố con cũng được tính là miễn cưỡng đạt yêu cầu.”
“Khái niệm ‘miễn cưỡng đạt yêu cầu’ là sao ạ?”
“Tức là cao hơn mức trung bình một chút xíu.”
“Được lên hạng rồi cơ à?” Tôi nhướng mày.
“Lên được nửa bậc. Đừng có mà đắc ý.”
Gió đêm lướt qua ban công.
Cảnh đêm ở Hàng Châu rất đẹp.
Nhưng không đẹp bằng cô ấy.
Điều đó cô ấy không cần tôi phải nói ra. Bởi chính cô ấy tự biết rõ hơn ai hết.
(Hết)