Chương 20

841 từ

“Em cũng thừa nhận là mình có lúc nhìn nhầm người sao?”

“Thỉnh thoảng.”

Khóe môi cô ấy khẽ nhếch lên, rồi lại tiếp tục cắm mặt vào báo cáo dự án.

Thời gian trôi đi thật nhanh.

Chớp mắt đã đến cuối năm. Chúng tôi ôm Trần Niệm về quê ăn Tết.

Mẹ tôi đích thân xuống bếp, làm một bàn ăn đầy ắp các món.

Trong đó có một bát canh cá diếc hầm.

“Mẹ con dạy mẹ cách làm đấy.” Mẹ tôi vừa bưng món ăn lên vừa nói.

Mẹ vợ tôi cũng có mặt, cười cười: “Cách của tôi làm qua quýt thôi, bà sui nấu còn ngon hơn tôi nhiều.”

“Đâu có. Cách của bà thêm gừng thái chỉ khử mùi tanh hay lắm, tôi học lỏm được đấy.”

Hai bà thông gia đứng trong bếp rôm rả thảo luận cách hầm canh cá, viễn cảnh này đặt vào năm ngoái tôi nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.

Trên bàn ăn, chị tôi chủ động gắp thức ăn cho Lâm Tiểu Noãn.

“Em dâu.”

“Dạ?”

“Đồ Tết năm nay cứ để chị lo mua sắm. Hai đứa đường sá xa xôi đi lại vất vả, về nhà rồi cứ nghỉ ngơi đừng bận tâm gì nữa.”

Lâm Tiểu Noãn ngước nhìn chị ta một cái, rồi gật đầu.

“Vâng.”

Đúng một chữ. Nhưng trong chữ đó có sự buông bỏ.

Ăn xong, bố tôi kéo tôi ra góc sân.

“Tiểu Mặc, có việc này bố phải nói cho con.”

“Việc gì vậy bố?”

“Di chúc bố sửa lại rồi.”

“Cái gì?”

“Sửa từ tháng trước. Bố nhờ chú họ làm chứng cho. Căn nhà chia đôi, mỗi đứa một nửa.”

“Bố tự quyết định ạ?”

“Bố tự quyết định. Lần này mẹ con không cản.”

Tôi nhìn ông. “Sao bố lại đổi ý?”

“Đợt mẹ con nằm viện, là vợ con gửi tiền về trước. Năm ngàn tệ không lớn, nhưng nó là tấm lòng. Chị con chăm mẹ một tuần, than vãn ỉ ôi. Vợ con ở tận Hàng Châu, ngày nào cũng gọi video hỏi thăm bệnh tình của mẹ con. Ai chân thành ai giả dối, tự mẹ con nhìn thấy cả.”

Tôi không biết nói gì thêm.

Trời ngoài sân rất lạnh, nhưng cõi lòng tôi lại ấm áp vô cùng.

Trở vào nhà, mọi người đang vây quanh trêu đùa Trần Niệm.

Trần Niệm sáu tháng tuổi, đã biết cười rồi.

Thằng bé toét miệng cười với mẹ tôi, làm mắt bà rưng rưng.

“Thằng bé này giống hệt bố nó lúc nhỏ, cứ cười là mắt lại híp cả lại.”

Lâm Tiểu Noãn ngồi ở bên, không khóc cũng không cười. Cô ấy chỉ tựa lưng vào ghế, lặng lẽ quan sát tất cả.

Giống hệt như một cao thủ cờ vây đã kiên nhẫn đi cờ suốt ba năm, cuối cùng cũng được chứng kiến kết cục mỹ mãn của ván cờ.

Trên chuyến tàu cao tốc quay về Hàng Châu, Trần Niệm đã ngủ say trong vòng tay cô ấy.

“Em đang nghĩ gì thế?” Tôi hỏi.

“Đang nghĩ về một năm trước.”

“Một năm trước thì làm sao?”

“Ngày này một năm trước, mẹ anh mang canh sườn đến, rồi đứng trong bếp chê bai mấy con cá mẹ em mang lên là rách rưới bần tiện. Em nằm trong phòng ngủ nghe hết, lúc đó em chán nản đến mức chỉ muốn thu dọn hành lý bỏ đi luôn.”

“Rồi sao nữa?”

“Rồi anh nhấc điện thoại gọi cho chị gái anh, vặn hỏi xem rốt cuộc anh rể đã mất việc hay chưa. Khoảnh khắc đó, em cảm thấy anh vẫn còn có thể cứu chữa được.”

“Chỉ vì cuộc điện thoại đó thôi sao?”

“Bởi vì anh thà chủ động đi xác thực thông tin, chứ không mù quáng tin vào những điều vô lý. Một người chịu tìm hiểu xác minh, sớm muộn gì cũng sẽ nhìn ra sự thật.”

“Thế là em đã đánh cược?”

“Em chưa bao giờ đánh cược. Em tính toán.”

Cô ấy cúi đầu nhìn Trần Niệm đang ôm trong lòng.

“Nhưng dẫu tính toán giỏi đến đâu, suy cho cùng vẫn có phần trăm của sự may rủi.”

“Đánh cược cái gì?”

“Cược xem anh có xứng đáng hay không.”

“Kết quả thế nào?”

“Trên điểm trung bình.”

“Chỉ là trên mức trung bình thôi à?”

“Anh đừng có mà được voi đòi tiên.”

Phong cảnh bên ngoài cửa sổ tàu lao đi vun vút. Tôi ngắm nhìn góc nghiêng của cô ấy.

Người phụ nữ này. Ngay từ ngày đầu tiên, cô ấy đã tỉnh táo hơn tôi rất nhiều.

Cô ấy nhìn thấu con bài tẩy của từng người, nhẩm tính rõ từng đồng tiền luân chuyển, đoán trước mọi đường đi nước bước. Nhưng cô ấy chưa bao giờ dùng những điều đó làm vũ khí sát thương. Cô ấy chỉ chờ đợi. Chờ đợi chính bản thân tôi tự mình tỉnh giấc.

0%