Trong tiệc đính hôn, hai trăm vị khách nâng ly chúc chúng tôi trăm năm hạnh phúc.
Hoắc Yên lại nghiêng người, cầm từng con tôm trong đĩa lên bóc vỏ, xếp gọn vào đĩa của Thịnh Nam Nam đang ngồi bên cạnh.
“Nam Nam thiếu protein, mọi người cứ nói chuyện đi, tôi bóc nốt mấy con này cho cô ấy.”
Xung quanh lập tức im phăng phắc.
Tôi cúi đầu nhìn đĩa tôm hùm trước mặt mình vẫn còn nguyên chưa ai động vào.
Buồn cười là năm chúng tôi yêu nhau, ngay cả miếng bò tôi cắn không nổi, anh cũng sẽ nhận lấy, cắt thành từng miếng nhỏ rồi nói:
“Sau này có anh ở đây, em không cần phải vất vả nữa.”
Hóa ra sự dịu dàng không biến mất.
Nó chỉ chuyển sang người khác.
Tôi cầm ly rượu vang đỏ trước mặt anh, nhẹ nhàng thả chiếc nhẫn đính hôn vào trong.
“Thiếu gia Hoắc chỉ có một đôi tay, bóc không xuể đâu. Bữa tiệc này cũng không cần gắng gượng nữa.”
Tôi đứng dậy, hơi cúi người trước hai trăm vị khách.
“Tiếp đãi không chu đáo, xin phép giải tán tiệc.”
Cả đại sảnh im lặng như chết.
Trên tay Hoắc Yên vẫn còn cầm nửa con tôm đã bóc dở, sắc mặt anh trầm xuống.
“Lâm Vi Hạ.”
Trước kia, mỗi lần anh gọi tôi như vậy là để dỗ tôi.
Bây giờ là cảnh cáo.
Thịnh Nam Nam ngồi bên cạnh anh rụt vai lại, vành mắt lập tức đỏ hoe.
“Chị Vi Hạ, chị đừng hiểu lầm. Em chỉ bị hạ đường huyết nên anh Hoắc Yên mới…”
“Cô hạ đường huyết thì cần ăn tôm à?”
Tôi nhìn đĩa tôm đã được xếp ngay ngắn trước mặt cô ta, bật cười một tiếng.
“Vậy khoa dinh dưỡng của bệnh viện thật sự nên mời cô đến diễn thuyết đấy.”
Sắc mặt Thịnh Nam Nam lập tức trắng bệch.
Hoắc Yên đặt con tôm xuống, rút khăn giấy lau tay.
“Đủ rồi.”
Anh nói: “Hôm nay là dịp gì, em nhất định phải làm cho tất cả mọi người mất mặt như vậy sao?”
Tôi nhìn anh.
Anh không thấy câu này buồn cười à?
Hôm nay là dịp gì?
Hôm nay là tiệc đính hôn của chúng tôi.
Là bữa tiệc mà mẹ tôi đã đặt khách sạn trước ba tháng.
Là danh sách khách mời do chính tay bố tôi xác nhận.
Là chiếc váy mà tôi đã thử mười bảy bộ, cuối cùng chọn bộ anh thích nhất.
Cũng là dịp anh đứng trước mặt hai trăm vị khách, bóc tôm cho một người phụ nữ khác.
Tôi không cãi tiếp.
Khi con người thất vọng đến tận cùng, ngược lại sẽ chẳng còn sức để gào thét nữa.
Tôi xoay người định đi.
Hoắc Yên đuổi theo, một tay giữ chặt cổ tay tôi.
“Bây giờ em mà đi, ngày mai cả Kinh Thị sẽ cười nhạo hai nhà Hoắc Lâm.”
“Vậy lúc anh bóc tôm vừa rồi, sao anh không nghĩ đến thể diện của hai nhà Hoắc Lâm?”
Anh sững người.
Tôi dùng sức gỡ tay anh ra.
“Hoắc Yên, không phải tôi khiến anh mất mặt.”
“Là chính anh tự đem mặt mình ném xuống đất.”
Nói xong, tôi xách váy đi ra ngoài.
Sau lưng vang lên giọng Thịnh Nam Nam nghẹn ngào muốn khóc.
“Anh Hoắc Yên, anh mau đuổi theo chị Vi Hạ đi. Đều là lỗi của em, em không nên tới…”
Mùi trà xanh quen thuộc thật.
Lần nào cũng vậy.
Cô ta lùi một bước, Hoắc Yên sẽ đau lòng.
Tôi lùi một bước, bọn họ sẽ được nước lấn tới.
Quả nhiên, Hoắc Yên không đuổi theo nữa.
Anh dừng tại chỗ, thấp giọng an ủi cô ta:
“Không phải lỗi của em.”
Khi tôi bước ra khỏi sảnh tiệc, bên ngoài đang mưa.
Tài xế vẫn chưa đến.
Tôi đứng ở cửa khách sạn, gió lạnh thổi khiến cả người phát rét.
Điện thoại rung lên.
Là WeChat của Hoắc Yên.
【Tối nay em quá đáng rồi.】
Ngay sau đó lại thêm một tin.
【Nam Nam bị em dọa khóc rồi. Em quay lại xin lỗi cô ấy đi, chuyện này coi như bỏ qua.】
Tôi nhìn chằm chằm hai dòng chữ ấy rất lâu.
Sau đó trả lời anh một câu:
【Nhẫn ở trong ly rượu, tôm ở trong đĩa của cô ta, mặt mũi của anh ở dưới chân anh. Tự nhặt đi.】
Gửi xong, tôi chặn anh luôn.
Khi tài xế đến, ngón tay tôi đã lạnh đến tê cứng.
Về đến nhà họ Lâm, đèn phòng khách vẫn sáng.
Mẹ tôi ngồi trên sofa, giống như đã sớm đoán được tôi sẽ về.