Chương 8

819 từ

Tôi lật mặt sau tấm danh thiếp. Đằng sau có một dòng chữ viết tay, là số điện thoại cá nhân của Ân Nhược Hoa. Tôi nhìn chằm chằm dòng chữ đó 10 giây, rồi kẹp tấm danh thiếp vào ví tiền.

Vừa cất ví xong thì điện thoại reo. Lục Thừa Hiên.

“Niệm Tình, tối nay về sớm nhé, Uyển Như qua nhà chơi.”

Tôi đặt điện thoại xuống, không thèm trả lời. Năm phút sau, lại rung một cái.

“Nó chỉ muốn đến thăm em, nói vài câu thôi, em đừng nghĩ nhiều.”

Tôi nhìn hai dòng tin nhắn, úp sấp điện thoại xuống bàn.

6 giờ tối về đến nhà, trong phòng khách quả nhiên có thêm một người.

“Chị dâu!” Lục Uyển Như đứng dậy khỏi sô pha, cười tươi như hoa. Trên bàn trà lại bày sẵn một đĩa trái cây.

Tôi thở dài trong lòng.

“Chị dâu, hôm nay em đến là đặc biệt để xin lỗi chị.” Giọng cô ta nhẹ nhàng, hốc mắt rưng rưng. “Lần trước mẹ em đến nói những lời đó, chắc chắn làm chị không vui. Thật ra em cũng không muốn làm khó anh chị. Chuyện nhà cửa cứ để tự em lo cách vậy.”

Nói rất chân thành, mũi còn đỏ ửng lên.

“Uyển Như, đừng như thế.” Lục Thừa Hiên vội vã chen vào. “Người một nhà có gì mà phải xin lỗi.”

“Nhưng trong lòng em thật sự áy náy.” Lục Uyển Như gạt nước mắt. “Chị dâu đối xử tốt với em 5 năm nay, sao em có thể để chị phải chịu ấm ức được. Em đã nói với bạn trai rồi, nhà cứ dùng tiền bên nhà anh ấy mua, cùng lắm sau này lấy chồng cứ cúi mặt mà làm người thôi.”

Lời này vừa thốt ra, ánh mắt Lục Thừa Hiên lập tức phi về phía tôi, đong đầy 12 phần xót xa.

Tôi ngồi xuống chiếc sô pha đơn, ngả lưng ra sau. Lưu Quế Lan là thể loại đòi tiền thẳng mặt. Lục Uyển Như thì cao tay hơn mẹ cô ta, dùng sự yếu đuối để bịt miệng người khác. Cái câu “cúi mặt mà làm người” ý là – nếu chị không giúp tôi, tôi bị nhà chồng coi thường, tất cả là lỗi của chị.

“Uyển Như, em thấy vui là được.” Tôi đứng lên. “Chị đi nấu cơm.”

“Chị dâu.” Cô ta gọi với theo. “Thật ra hôm nay em đến, còn một chuyện muốn báo cho anh chị biết.”

Tôi quay đầu lại.

“Em có thai rồi.” Giọng Lục Uyển Như rất nhỏ. “Mới kiểm tra ra, gần 2 tháng rồi.”

Phòng khách im lặng vài giây.

“Thật á?!” Lục Thừa Hiên nhảy cẫng lên. “Uyển Như, chuyện tốt mà! Chúc mừng chúc mừng!”

“Nhưng mà…” Nước mắt Lục Uyển Như lại lã chã rơi. “Bây giờ cái căn studio đó làm sao ở đủ, chỗ kê nôi em bé cũng không có. Gia đình bạn trai biết em có thai, giục cưới, nói là phải có nhà mới thì mới tổ chức hôn lễ. Nếu em không xoay được tiền đổi nhà, nhà bên đó không đồng ý cưới nữa. Vậy đứa bé trong bụng em…”

Cô ta bỏ lửng câu nói, ôm mặt khóc. Lục Thừa Hiên quay sang nhìn tôi, ý nghĩa trong mắt đã viết rành rành ra đó.

“Thế nên?” Tôi nhìn thẳng Lục Uyển Như. “Hôm nay em đến, vẫn là muốn chị bỏ ra 45 vạn này?”

“Em không có ý đó…” Cô ta khóc to hơn. “Em chỉ không biết phải làm sao, muốn đến tâm sự với anh chị thôi.”

“Vậy lời khuyên của chị là, em về bàn bạc với bố mẹ đi.” Tôi nói. “Bố mẹ đang cầm hai căn nhà đền bù giải tỏa, bán đi một căn thì mọi vấn đề đều giải quyết xong.”

“Nhà đó để lại cho anh họ Hạo Thiên…” Giọng cô ta yếu xìu.

“Để lại cho anh họ thì không thể cho em sao?” Tôi vặn lại. “Em cũng họ Lục, tại sao em không được chia phần?”

“Niệm Tình, em thôi đi!” Lục Thừa Hiên ngắt lời tôi. “Uyển Như đến tìm chúng ta giúp đỡ, em nói chuyện kiểu đó có thú vị không?”

“Chẳng thú vị gì cả.” Tôi cầm lấy điện thoại trên bàn. “Hai người cứ nói chuyện đi, tôi ra ngoài dạo một lát.”

Tôi bước ra khỏi nhà, ngồi ở băng ghế trong vườn hoa chung cư rất lâu. Trời tối, đèn đường từng ngọn bật sáng. Điện thoại trong túi liên tục rung. Lục Thừa Hiên gửi 6 tin nhắn, tôi không mở cái nào.

Sáng hôm sau, khi tôi mở mắt, cửa phòng ngủ đang he hé một khe. Tiếng Lục Uyển Như từ phòng khách truyền vào. Cô ta vẫn chưa đi.

0%