Chương 21

820 từ

Công tác chuẩn bị cho Hội nghị Thượng đỉnh bước vào hai tuần cuối cùng, ngày nào tôi cũng 7 giờ sáng có mặt ở văn phòng, quá nửa đêm mới về. Phương Lâm dẫn dắt đội ngũ dàn trải từ khâu set-up không gian đến đón tiếp khách hàng, ép 15 người làm việc với công suất của 30 người.

Năm ngày trước hội nghị, danh sách khách hàng xác nhận đã gửi đến. 52 thương hiệu, trong đó có 11 thương hiệu nằm trong top 20 toàn quốc.

Phương Lâm cầm danh sách, lật đến trang thứ 3 thì đột ngột ngẩng đầu nhìn tôi: “Lão Tô, chị nhìn cái này xem.”

Tôi nhận lấy. Trang thứ 3, dòng thứ hai từ dưới đếm lên: “Trà Tiên Sinh Hạo Thiên”, đại diện thương hiệu: Lục Hạo Thiên.

Ngón tay tôi dừng lại ở cái tên đó 3 giây.

“Sao lại thế này? Thương hiệu này sao lại lọt vào danh sách?”

“Bên phòng Thịnh trường nhận đăng ký.” Phương Lâm nói. “Cái thương hiệu này dạo gần đây gọi được 2 vòng vốn ở Thượng Hải, định giá tăng gấp đôi, nghe nói muốn mở rộng thị trường vào Hoa Nam. Đạt tiêu chuẩn tham dự, nên cho vào.”

Tôi nhìn cái tên đó, chợt nhớ lại một chuyện. Ba năm trước Lục Hạo Thiên tìm tôi mượn 8 vạn, bảo là “khởi nghiệp trà sữa”. Tôi cứ tưởng là mở cái tiệm be bé. Hai vòng gọi vốn? Định giá tăng gấp đôi? Hoặc là anh ta giỏi giang hơn tôi tưởng rất nhiều, hoặc là có người đứng sau chống lưng.

“Thương hiệu này ai phụ trách kết nối?”

“Hứa Chân Chân.” Phương Lâm nhìn tôi: “Sếp bên Thượng Hải bảo Hứa Chân Chân chủ động nhận việc. Lão Tô, người này có vấn đề gì à?”

“Cứ bỏ qua đã. Cứ làm đúng quy trình, không đối xử đặc biệt.”

“Vâng.”

Phương Lâm đi rồi, tôi ngồi thừ ở văn phòng 5 phút. Lục Hạo Thiên đến Thâm Quyến dự hội nghị. Hứa Chân Chân chủ động nhận kết nối. Thêm cái studio của Lục Uyển Như, những lời Tưởng Duệ nói với tôi, và lai lịch của Hứa Chân Chân.

Tất cả các manh mối đang chụm lại một hướng.

Tôi lấy điện thoại, nhắn cho Thẩm Khả: “Thương hiệu trà sữa của Lục Hạo Thiên gọi được hai vòng vốn, bà biết không?”

Thẩm Khả phản hồi ngay tắp lự: “Biết, dạo này trong giới cũng râm ran. Quỹ đầu tư cho nó là một quỹ nhỏ tên Hội Xuyên, đối tác của quỹ đó là bạn học của Lục Hạo Thiên.”

“Bạn học?”

“Ừ, chính là anh họ của Hứa Chân Chân đấy.”

Tôi bỏ điện thoại xuống, mở máy tính, tìm kiếm từ khóa “Hội Xuyên Capital”. Thời gian đăng ký thành lập: 1 năm trước. Vốn điều lệ: 5 triệu tệ. Hai đối tác, một người tên Chu Tử Hiên.

Chu Tử Hiên, bạn đại học của Lục Hạo Thiên, anh họ của Hứa Chân Chân.

Tức là, tiền đầu tư vào quán trà sữa của Lục Hạo Thiên đến từ quỹ của anh họ Hứa Chân Chân. Và Hứa Chân Chân lại “vô tình” trúng tuyển vào công ty tôi, “vô tình” xuất hiện cạnh tôi, “vô tình” kết bạn với Lục Uyển Như.

Tuyến manh mối này, rõ như ban ngày. Lục Hạo Thiên, Chu Tử Hiên, Hứa Chân Chân. Ba người này là một giuộc.

Hứa Chân Chân vào Thịnh Hằng không phải để làm thuê. Mà là để nhắm vào tiền và thành tích của tôi. Còn Lục Hạo Thiên mượn cái mác này trà trộn vào danh sách khách mời hội nghị, chắc là muốn chớp cơ hội tạo tiếng vang trong ngành.

Tôi lục lại xấp tài liệu thẩm định khách hàng, cẩn thận so chiếu form đăng ký của “Trà Tiên Sinh Hạo Thiên”. Bản giới thiệu thương hiệu viết bóng lộn, thông tin gọi vốn cũng gắn vào. Nhưng có một chi tiết bị lọt: Mục “Doanh số hàng năm” bị bỏ trống.

Gọi vốn thì có thể gọi, nhưng số liệu bán hàng không thể trống. Một thương hiệu tham dự hội nghị thượng đỉnh quy mô toàn quốc, đến cái số liệu doanh thu cơ bản nhất cũng không dám trình ra?

Tôi chụp lại trang tài liệu này, ném vào thư mục. Hôm diễn ra hội nghị, chúng nó muốn diễn vở kịch lớn gì, tôi sẽ bắc sẵn sân khấu cho chúng nó diễn.

Hai ngày trước hội nghị, Ân Nhược Hoa bay vào Thâm Quyến. Cô ấy hẹn tôi và Phương Lâm ở Executive Lounge của khách sạn để chạy rà soát lần cuối. Phương Lâm báo cáo xong kế hoạch thực thi, Ân Nhược Hoa lật giở danh sách khách hàng, bỗng ngẩng lên liếc tôi:

0%