Chương 1

833 từ

Tài khoản nhận được 78 vạn tệ tiền thưởng cuối năm (khoảng hơn 2,6 tỷ VNĐ), tôi gửi tiết kiệm 76 vạn, rồi nói với chồng là chỉ được phát 2 vạn.

Làm dâu nhà họ Lục 5 năm, tôi đã phải bù đắp vào cái hố sâu của nhà họ hết 42 vạn.

Lần này, em chồng đổi nhà tân hôn mở miệng đòi 45 vạn, lần đầu tiên tôi nói từ “Không”.

Ba ngày sau, người bố chồng chưa từng bước chân đến nhà tôi đột nhiên xuất hiện, cười rút từ trong cặp táp ra một tờ giấy:

“Niệm Tình, bố nghĩ cho con một cách vẹn cả đôi đường rồi.” Tôi cúi xuống nhìn, trên đó in rành rành tên của bố mẹ đẻ tôi.

78 vạn.

Tàu điện ngầm giờ tan tầm vừa chật vừa ngột ngạt, tôi bị kẹp giữa hai anh chàng IT đeo ba lô, điện thoại suýt thì rớt.

Con số thông báo từ ứng dụng ngân hàng trên màn hình nhảy lên, tôi nắm chặt lấy chiếc điện thoại.

Tiền thưởng cuối năm, chẵn 78 vạn.

Tôi là Giám đốc Thương hiệu của tập đoàn Thịnh Hằng. Năm nay tôi dẫn dắt team ký được hợp đồng khung với ba chuỗi siêu thị lớn nhất, thưởng cuối năm tính theo phần trăm giá trị hợp đồng. Con số này tuy ngoài sức tưởng tượng nhưng cũng không phải từ trên trời rơi xuống.

Nhanh chóng thoát khỏi ứng dụng ngân hàng, tôi úp màn hình điện thoại vào áo khoác.

Tàu đến ga, tôi theo dòng người bước ra khỏi toa. Gió tháng 12 của Thượng Hải luồn qua cổ áo, nhưng lưng tôi thì đẫm mồ hôi.

Mười lăm phút đi bộ từ bến tàu điện về khu chung cư, trong đầu tôi chỉ quẩn quanh một suy nghĩ: Nói, hay không nói?

Nếu nói thật cho Lục Thừa Hiên biết, số tiền này ở trong tay tôi không quá ba ngày. Tiền bù chênh lệch trả góp nhà cho em gái anh ta là Lục Uyển Như, tiền “tiêu vặt” của bố mẹ anh ta, rồi khoản “vay” một đi không trở lại của ông anh họ Lục Hạo Thiên… tất cả sẽ nối đuôi nhau nhảy ra.

Thang máy đi lên, cửa inox phản chiếu khuôn mặt tôi: 29 tuổi, tóc thẳng, để mặt mộc, chẳng khác gì bao người làm công ăn lương tăng ca đến 9 rưỡi tối dưới ga tàu điện ngầm kia.

Chẳng ai nhìn ra trong điện thoại của tôi vừa có thêm một khoản tiền đủ để trả tiền cọc mua một căn nhà ở vùng ven Thượng Hải.

Vừa vặn khóa mở cửa, giọng Lục Thừa Hiên từ phòng khách vọng ra:

“Về rồi à? Hôm nay phát thưởng Tết đúng không? Được bao nhiêu?”

Anh ta rúc trên sô pha, tay cầm tay cầm chơi game, tiếng động cơ đua xe trên tivi vang lên ầm ĩ. Mắt không hề rời khỏi màn hình, nhưng tôi biết sự chú ý của anh ta đang đặt hết lên người tôi.

“Phát rồi.” Tôi cởi giày, cố giữ giọng thật bình thản. “2 vạn.”

“Chỉ có 2 vạn?” Anh ta bấm nút pause, quay đầu nhìn tôi. “Phòng em năm nay chốt được mấy đơn lớn cơ mà? Sao lại có 2 vạn?”

“Kinh tế khó khăn, công ty cắt giảm ngân sách.” Tôi xách túi đi thẳng vào phòng ngủ, không ngoảnh lại. “Mấy phòng ban khác còn đang sa thải ầm ầm kìa, được phát là may rồi.”

“Cũng đúng.” Anh ta lầm bầm một câu, tiếng game lại tiếp tục nổ ầm ầm.

Cửa phòng ngủ đóng lại, tôi nhét túi xách vào sâu trong tủ quần áo, tựa lưng vào cửa, cảm nhận rõ nhịp tim mình đập thình thịch dưới xương quai xanh.

Từ lúc yêu đến lúc cưới 5 năm nay, đây là lần đầu tiên tôi nói dối anh ta về chuyện tiền bạc.

11 giờ đêm, anh ta vào phòng tắm, tiếng nước chảy rào rào. Tôi ngồi trên mép giường, mở app ngân hàng.

78 vạn. Để lại 2 vạn ở thẻ thanh toán làm chi phí sinh hoạt. Còn lại 76 vạn, gửi tiết kiệm kỳ hạn 3 năm, lãi suất 2,85%.

Xác nhận gửi tiền.

Tôi tắt toàn bộ thông báo SMS của ngân hàng, chuyển cảnh báo nhận tiền sang một email mà Lục Thừa Hiên không hề hay biết. Làm xong những việc này, tôi thở hắt ra một hơi dài.

Cửa phòng tắm mở, anh ta quấn khăn tắm bước ra, ngả lưng xuống giường.

“À này, ngày mai mẹ anh qua đấy, em xin về sớm chút nhé.”

“Có chuyện gì thế?”

“Không nói rõ.” Anh ta xoay người, cuốn đi hơn nửa cái chăn. “Chắc lại chuyện của con Uyển Như, dạo này nó cứ gọi điện than vãn với mẹ suốt, bảo là sống không nổi nữa.”

0%