Khi ấy đã vào thu. Ta và Dục nhi ở trong tòa nhà mới mua tại kinh thành, sống những ngày tháng yên ổn.
Đồng thời, ta cũng ghi nhớ Dục Anh hội mà Trương đại nhân từng nhắc đến.
Sau khi hỏi thăm, ta mới biết, thì ra trong kinh có những nữ tử tự phát lập nên Dục Anh hội, dùng để giúp đỡ những nữ tử bị ức hiếp, hoặc những nữ tử có phu quân qua đời, một mình nuôi con gặp khó khăn. Hội ấy gọi là “Dục Anh hội”.
Trước kia ta vậy mà không biết, trên đời này còn có một nhóm nữ tử giúp đỡ lẫn nhau như vậy.
Trong tay ta có dư tiền, mẫu thân ở nhà nhận được tin cũng muốn đến kinh giúp ta. Trong phủ còn có Lưu Yên, cùng những nha hoàn tiểu tư theo ta về nhà chồng khi xuất giá, nên việc nuôi con cũng không quá khó khăn.
Nhưng ta rất muốn xem Dục Anh hội này rốt cuộc là nơi như thế nào.
Chỉ vì trước kia từng chịu tổn thương, nay được tự do, ta cũng hy vọng có thể giúp đỡ thêm những nữ tử cô độc không nơi nương tựa.
Vậy nên ta gia nhập Dục Anh hội, quen biết trưởng tỷ của Trương đại nhân, Trương Phồn Anh.
Trương Phồn Anh lớn hơn ta vài tuổi, hiện giờ con cái đều đã trưởng thành. Nàng ngày nào cũng đến Dục Anh hội. Ta và nàng rất nhanh đã trở thành bằng hữu.
Chúng ta cùng nhau ở Dục Anh hội, giúp đỡ rất nhiều nữ tử cô độc không nơi nương tựa.
Những lúc rảnh rỗi, chúng ta cũng thường ngồi cùng nhau uống trà, trò chuyện vui đùa.
“Nói ra cũng thật có duyên.”
“Lúc muội vừa hòa ly, kinh thành ồn ào xôn xao.”
“Khi Dữ Chính về phủ, còn từng nhắc đến muội với ta.”
“Hắn nói muội là một nữ tử rất kiên cường, khiến người ta kính phục.”
“Khi ấy ta nghe hắn kể về những gì muội trải qua, chỉ thấy đau lòng, cũng thương muội, nghĩ không biết khi nào nhất định phải đến cửa thăm hỏi, xem muội có cần chúng ta giúp gì không.”
“Không ngờ muội lại tự lo liệu mọi thứ rất tốt. Bây giờ còn gia nhập Dục Anh hội, chúng ta cũng trở thành bằng hữu.”
“Thật sự là duyên phận.”
Ta cong môi cười.
Nghĩ lại lần trước khóc là ở trên đại điện.
Vậy mà mới qua bao lâu, cuộc sống đã khác hẳn.
Quả nhiên, rời khỏi người sai lầm, dù phải vùng vẫy qua một vũng bùn lầy, cuộc đời cũng sẽ càng ngày càng tốt hơn.
“Dục Anh hội của chúng ta chính là cần người như muội để khích lệ các cô nương.”
Ta gật đầu.
“Tỷ tỷ nói đúng. Nếu không phải không muốn tiếp tục sống những ngày tháng như vậy, e rằng bây giờ ta vẫn còn mắc kẹt trong bùn lầy.”
Đang nói chuyện, Trương Dữ Chính xách hộp thức ăn đi vào.
“Không biết Kỷ cô nương cũng ở đây, chỉ e hôm nay chuẩn bị hơi ít đồ ăn.”
Thì ra hắn đến đưa cơm trưa cho Trương Phồn Anh.
“Muội muội cũng ở lại dùng cơm đi. Hôm nay nhiều việc, nếu muội còn về phủ dùng bữa, e rằng phải chạy qua chạy lại vất vả.”
Lời còn chưa dứt, Dục nhi đã chạy ào vào lòng ta.
“Mẫu thân, Dục nhi đến đưa cơm cho người đây.”
Ta ngẩng đầu, thấy Lưu Yên xách hộp thức ăn đi theo sau Dục nhi.
“Tỷ tỷ, thật không khéo rồi. Hôm nay muội cũng có người đưa cơm.”
Trương Phồn Anh không khỏi bật cười.
Ta và Trương Phồn Anh ngồi trước bàn dùng bữa. Lưu Yên cũng dẫn Dục nhi chơi ở bên cạnh.
Không ngờ chỉ trong thời gian một bữa cơm, Dục nhi đã thân thiết với Trương Dữ Chính.
Dục nhi vừa hơn tám tuổi, đang đúng độ bắt đầu đọc sách.
Nghe nói Trương Dữ Chính là trạng nguyên khoa cử năm xưa, chỉ hơi chỉ điểm vài câu, Dục nhi đã dùng ánh mắt sùng bái nhìn hắn, ôm chặt đùi hắn không chịu buông.
“Dục nhi có thể bái ngài làm thầy không?”
Dùng xong bữa trưa, ta và Trương Phồn Anh vừa ra cửa đã thấy Dục nhi ôm cánh tay Trương Dữ Chính làm nũng.
Trương Dữ Chính mỉm cười, bế Dục nhi vào lòng, véo nhẹ sống mũi nhỏ của nó.
“Dục nhi nghe lời hiểu chuyện, lại lanh lợi, còn hiếu thuận với mẫu thân. Đồ nhi như vậy, vi sư biết đi đâu tìm?”