Thẩm phán nhìn hai bên.
“Nguyên đơn, cô có ý kiến gì về việc bị đơn thực tế nuôi dưỡng trẻ?”
Triệu Mẫn nhìn tôi một cái.
Tôi đứng lên.
“Thưa thẩm phán.”
“Tám năm trước, Phương Lâm giả mạo chữ ký của tôi vào đúng ngày tôi làm phẫu thuật, khiến tôi bị xem như đã từ bỏ quyền nuôi con gái.”
“Từ ngày đó, tôi bị chặn khỏi cuộc sống của con gái mình.”
“Không phải tôi từ bỏ.”
“Là cô ta đánh cắp.”
“Cô ta nói cô ta nuôi dưỡng Niệm Niệm tám năm.”
“Nhưng tiền đề của tám năm đó là một văn bản giả mạo.”
“Nếu không có chữ ký giả đó, người nuôi dưỡng Niệm Niệm sẽ là tôi.”
Phòng xử án yên tĩnh.
Triệu Mẫn tiếp lời.
“Tiếp theo, xin tòa xem nhóm chứng cứ thứ ba.”
Chị ấy mở máy tính xách tay.
Trên màn hình xuất hiện đoạn camera ở văn phòng ban quản lý chỗ đậu xe.
Trong hình, Phương Lâm ngồi trước bàn ký.
Cầm bút lên.
Viết xuống “Tô Vãn”.
Toàn bộ quá trình liền mạch.
“Đây là lúc 14 giờ 03 phút ngày 18 tháng 4 năm 2026.” Triệu Mẫn nói.
“Phương Lâm trong lúc không biết mình bị ghi hình đã một lần nữa mạo danh chữ ký của Tô Vãn để ký văn bản.”
“Toàn bộ quá trình có nhân viên công chứng chứng kiến tại hiện trường, đồng thời ghi âm ghi hình.”
“Đây là văn bản giả mạo thứ mười tám.”
Phòng xử án lại yên tĩnh.
Mặt Phương Lâm xám ngoét.
Luật sư Ngô nhìn Phương Lâm một cái.
Phương Lâm không nhìn ông ta.
Triệu Mẫn tiếp tục.
“Tiếp theo là phần đối chiếu thiệt hại.”
Chị ấy mở một bảng biểu.
“Mười bảy văn bản. Liệt kê từng mục.”
“Văn bản thứ nhất. Ngày 22 tháng 7 năm 2018. Tuyên bố từ bỏ quyền nuôi con.”
“Hậu quả: nguyên đơn mất quyền nuôi con gái suốt tám năm.”
“Văn bản thứ hai. Ngày 3 tháng 11 năm 2018. Giấy ủy quyền sang tên bất động sản.”
“Hậu quả: căn hộ hai phòng ngủ phía nam thành phố đứng tên nguyên đơn bị sang tên sang Phương Lâm. Giá trị thị trường khi đó khoảng 1,1 triệu.”
Chị ấy đọc từng mục một.
Mỗi mục đều nói rõ nội dung ký, phương thức giả mạo, tổn thất gây ra.
Hàng ghế dự thính ngày càng im lặng.
Khi đọc tới văn bản thứ bảy.
“Tháng 3 năm 2020. Hợp đồng mở quỹ giáo dục.”
“Người mở tài khoản điền: Tô Vãn. Trẻ thụ hưởng: Phương Vũ Đồng. Quan hệ: mẹ con.”
“Bị đơn Phương Lâm dùng thân phận của nguyên đơn để mở quỹ giáo dục cho con gái mình.”
“Trong văn bản, nguyên đơn Tô Vãn bị đăng ký là mẹ của Phương Vũ Đồng.”
Có người ở hàng ghế dự thính hít vào một hơi.
Ngay cả biểu cảm của mẹ Trần cũng cứng lại.
Triệu Mẫn tiếp tục đọc.
Văn bản thứ tám. Thứ chín. Thứ mười.
Khi đọc tới văn bản thứ mười hai.
“Tháng 4 năm 2022. Hợp đồng chuyển nhượng cổ phần công ty.”
“5% cổ phần công ty của chồng cũ mà nguyên đơn Tô Vãn đứng tên bị chuyển nhượng cho Phương Lâm.”
“Giá chuyển nhượng là 0.”
“Tức là: Phương Lâm giả mạo một hợp đồng chuyển nhượng không thu tiền, lấy không cổ phần công ty của nguyên đơn.”
Bút của thẩm phán không ngừng ghi.
Triệu Mẫn đọc xong mười bảy mục.
“Tổng thiệt hại kinh tế…”
“Bất động sản: 1,1 triệu.”
“Cổ phần: theo giá thẩm định khoảng 650 nghìn.”
“Tổn thất bảo lãnh: chờ xác nhận, ước tính sơ bộ 470 nghìn.”
“Quỹ giáo dục: 126 nghìn.”
“Tổn thất trực tiếp khác: khoảng 230 nghìn.”
“Tổng cộng: 2,576 triệu tệ.”
“Trên đây chưa bao gồm tổn hại tinh thần mà nguyên đơn phải chịu do mất quyền nuôi con suốt tám năm.”
Triệu Mẫn nộp bảng biểu cho thẩm phán.
Sau đó quay sang Phương Lâm.
“Phương Lâm.”
“Cô đã giả mạo chữ ký của Tô Vãn mười bảy lần.”
“Đánh cắp con gái của cô ấy.”
“Đánh cắp nhà của cô ấy.”
“Đánh cắp cổ phần của cô ấy.”
“Đánh cắp uy tín tín dụng của cô ấy.”
“Cô dùng tên của cô ấy để làm mẹ cho con gái mình.”
“Cô dùng tên của cô ấy để từ bỏ con gái ruột của chính cô ấy.”
“Cô luyện chữ ký của cô ấy suốt tám năm.”
“Cô tưởng mình có thể luyện mãi như vậy.”
“Nhưng hôm nay…”
Triệu Mẫn nhìn cô ta.
“Mười bảy món nợ này.”
“Hôm nay chúng ta tính từng món một.”