“Cậu không cảm ơn cô ấy thì thôi, còn trách cô ấy trước mặt mọi người?”
Khóe miệng tôi giật giật. Tôi thấy vừa hoang đường vừa buồn cười.
“Đúng là cậu, Lục Diệc Từ. Chết cũng có thể bị cậu nói thành sống. Cô ta làm sai điểm thi của tôi, qua miệng cậu lại thành lỗi của tôi?”
Thẩm Mạt ở sau lưng anh ta khẽ nức nở:
“Hai người đừng cãi nhau nữa, đều là lỗi của tớ.”
“Thật ra hơn ba giờ sáng tớ đã phát hiện có gì đó không đúng, nhưng tớ buồn ngủ quá nên ngủ quên mất, đến giờ mới nhớ ra…”
“Xin lỗi, đáng lẽ tớ không nên ngủ…”
Hay thật. Vài câu ngắn ngủi mà đến cả chiêu ép người khác bằng đạo đức cũng dùng được.
Chiêu này vô dụng với tôi, nhưng với Lục Diệc Từ và đám người kia thì còn sát thương hơn cả nước mắt.
Anh ta quay đầu dịu dàng an ủi cô ta:
“Không ngủ thì làm sao thi cho tốt? Vốn dĩ chuyện của ai người đó phải tự lo. Cậu giúp cô ấy là vì cậu tốt bụng, nhưng không thể vì vậy mà làm ảnh hưởng tương lai của cậu.”
Thẩm Mạt chớp mắt nhìn anh ta, nước mắt to như hạt đậu lăn xuống.
Anh ta đau lòng nhíu mày, kéo tôi sang một bên rồi nói nhỏ:
“Lâm Điềm, cậu đúng là được chiều quá sinh hư. Ích kỷ, chẳng biết bao dung. Tôi thật sự không dám tưởng tượng sau này cưới cậu thì sẽ thế nào.”
“Hôm nay tôi nói thẳng ở đây. Nhà họ Lục chúng tôi không cần kiểu con dâu tiểu thư như cậu.”
“Thi xong, hoặc là cậu đừng đăng ký Thanh Hoa/Bắc Đại, hoặc là bỏ thi một môn. Tóm lại đừng học cùng trường với tôi và Thẩm Mạt, tránh để cậu tiếp tục bắt nạt cô ấy.”
“Nếu không, hôn ước hủy bỏ!”
Nói xong, anh ta đứng thẳng người, bày ra vẻ mặt “cậu tự biết mà làm”.
Tôi siết chặt quai ba lô, đáy mắt chẳng dao động chút nào.
“Lục Diệc Từ, bảng phân điểm thi của cô ta là do giáo viên chủ nhiệm gửi sẵn trong nhóm lớp.”
“Một bảng đã xác nhận xong xuôi, vậy mà cô ta còn thức trắng hai đêm, còn làm sai điểm thi của tôi. Cậu chắc với trí thông minh đó, cô ta thi đỗ được Thanh Hoa/Bắc Đại à?”
Mặt Thẩm Mạt lập tức trắng bệch.
Mọi người lập tức chỉ trích tôi.
“Nói chuyện khó nghe quá đấy! Đứng nhất thì ghê gớm lắm à?”
“Cậu gọi xe, hoặc bảo tài xế nhà họ Lâm tới đón là được rồi. Có cần vì chút chuyện này mà mỉa mai Thẩm Mạt không?”
Lục Diệc Từ cụp mắt, nghiến răng:
“Lâm Điềm, nếu không phải nhà Thẩm Mạt xảy ra chuyện khiến cô ấy phân tâm, thành tích của cô ấy sẽ không thua cậu.”
“Cậu tưởng cậu đứng nhất hoàn toàn nhờ bản thân à? Nhà cậu mời bao nhiêu gia sư, tốn bao nhiêu tiền, cậu tự không biết sao?”
Tôi nghe từng câu chất vấn của anh ta, kéo nhẹ khóe miệng.
Năm ngoái đúng là tôi từng học cùng vài gia sư, nhưng đó là gia sư nhà họ Lục mời cho anh ta. Anh ta ngại học một mình nên nhất quyết kéo tôi học cùng.
Bây giờ lại thành tôi dựa vào gia sư mới đứng nhất.
Nhưng thật ra trước kia Lục Diệc Từ không đối xử với tôi như vậy.
Chúng tôi lớn lên cùng nhau. Trưởng bối hai nhà định hôn ước từ nhỏ cho chúng tôi. Anh ta cũng không tức giận, còn cười hì hì nói vốn dĩ anh ta đã muốn cưới tôi.
Cho tới năm lớp 10, Thẩm Mạt chuyển từ tỉnh khác tới.
Cô ta tính tình dịu dàng, gia cảnh khá giả, mọi người đều rất thích cô ta.
Ban đầu Lục Diệc Từ chỉ đơn giản quan tâm cô ta một chút. Sau này thì chuyện gì cũng kéo cô ta vào.
Lên lớp 11, nhà cô ta phá sản. Cả lớp đều cẩn thận bảo vệ cô ta, Lục Diệc Từ còn tuyên bố trong lớp rằng ai dám bắt nạt Thẩm Mạt thì chính là đối đầu với anh ta.
Từ đó về sau, Thẩm Mạt làm gì cũng đúng, còn tôi làm gì cũng sai.
Cô ta nói tôi cướp suất thi học sinh giỏi của cô ta, tôi phải “trả” lại cho cô ta.
Cô ta khóc trước mặt tôi, vậy là tôi nói sai.
Thậm chí cô ta đọc sai bài trên lớp, chỉ cần đỏ mắt nhìn tôi một cái, thì một trăm phần trăm là do tôi làm ảnh hưởng việc học của cô ta.