Cố Đình Thanh nhìn tôi bằng đôi mắt đỏ ngầu, biểu cảm trên mặt cố nén.
“Trang Nam Yên, tôi đã cảnh cáo cô rồi. Cô ấy còn nhỏ, đừng động vào cô ấy.”
“Tất cả là do cô ép tôi.”
Mạnh Hàm nằm trên sàn phòng bệnh khóc lớn.
“Anh Đình Thanh, con của chúng ta mất rồi. Anh mau giết con đàn bà đê tiện này, trả thù cho con chúng ta!”
Không đợi Cố Đình Thanh trả lời, tôi cười nhìn bụng cô ta.
“So với báo thù, tôi nghĩ nếu bây giờ cô còn không vào phòng phẫu thuật, e là sau này cô sẽ không thể mang thai được nữa đâu.”
Tôi vừa nói xong, Mạnh Hàm lập tức im bặt.
Những giọt nước mắt lớn hơn bắt đầu trượt xuống hai má.
Cố Đình Thanh đau lòng ôm cô ta lên, lao về phía phòng phẫu thuật.
Trước khi đi còn không quên buông lời đe dọa tôi.
“Trang Nam Yên, tôi đã nói rồi, cô sẽ phải trả giá.”
Từ ngày đó, mấy chuỗi ngành nghề dưới tay tôi bắt đầu liên tiếp xảy ra vấn đề.
Nhân sự chủ chốt bỏ đi hàng loạt.
Tin đồn bất lợi cho công ty nổi lên khắp nơi, giá cổ phiếu bắt đầu lao dốc không phanh.
Tôi không để ý, chỉ một mình quỳ mãi trong chùa, cầu phúc cho con.
Nhưng khoảnh khắc tôi bước ra khỏi chùa, tôi nhìn thấy tất cả ảnh của con mình, cùng hơn hai nghìn bức chân dung tôi vẽ cho đứa con đã mất, đều bị trải kín trên bậc thềm trước chùa để mặc cho hàng vạn người giẫm đạp.
Mạnh Hàm bước xuống từ bậc thềm, giẫm lên tấm ảnh cuối cùng của con tôi trước khi nó mất.
Cô ta cười rạng rỡ nói với tôi:
“Chị Nam Yên, hoành tráng không? Tất cả đều do chính tay anh Đình Thanh sắp xếp đấy.”
“Chị nhìn kỹ đi, những hạt li ti bên trên đều là tro cốt của con chị đó!”
“Anh ấy nói chỉ như vậy mới có thể dùng hạnh phúc kiếp sau của con chị đổi lấy một đời tốt đẹp cho con của chúng em.”
“Nói thêm cho chị một tin tốt nhé, khả năng sinh sản của em hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi vết thương súng bắn đâu. Chị nói xem, có phải người tốt được báo đáp không?”
“Còn chị xem ra là gây nghiệp quá nhiều, nên mới rơi vào kết cục thảm hại là tuyệt tử tuyệt tôn.”
Ngay sau đó, Mạnh Hàm huýt sáo một tiếng.
Mấy chục con chó xông lên bậc thềm, bắt đầu phóng uế lên tro cốt và di ảnh của con tôi.
Trên mông một con chó vàng còn treo phần cơ thể của con trai tôi.
Mạnh Hàm cầm một tấm ảnh của con tôi dán lên mặt con chó vàng, vừa đá vào mông nó vừa hét:
“Chó con, đi gọi mẹ mày một tiếng đi. Mẹ mày nhớ mày lắm đấy.”
Cô ta càng chơi càng hưng phấn, cười khanh khách đầy độc ác không ngừng.
Khi phẫn nộ đến cực hạn, con người ngược lại sẽ rơi vào bình tĩnh.
Tất cả đều trách tôi quá nhân từ với những kẻ ngu xuẩn.
Sau khi hít sâu một hơi, tôi thong thả dâng ba nén hương lên Phật tổ.
Sau đó ra hiệu cho thuộc hạ động thủ.
Mười lăm phút sau, Cố Đình Thanh chạy đến.
Trong đại điện bày hơn năm mươi pho Phật Di Lặc, cùng đầy đất là máu và thịt vụn bị chó cắn xé.
Đám người chạy đến nhìn thấy cảnh này đều vô thức che miệng mũi, lùi lại vài bước.
Không biết từ trong thân tượng Phật nào đó, loáng thoáng vang ra vài tiếng chó sủa và tiếng cầu cứu yếu ớt của Mạnh Hàm.
Cố Đình Thanh hoàn toàn hoảng loạn, giọng nói cũng run rẩy.
“Trang Nam Yên, cô đang làm gì vậy? Mau thả Hàm Hàm ra, nếu không đừng trách tôi sống mái với cô.”
Tôi cười.
“Cá sẽ chết, nhưng lưới sẽ không rách.”
Súng lập tức lên đạn, chĩa thẳng vào chỗ hiểm của Cố Đình Thanh.
“Cố Đình Thanh, tự thiến hay Mạnh Hàm, anh chọn một đi.”
Không khí đông cứng như sắt.
Trong chùa chỉ còn tiếng thở dồn dập cùng âm thanh tụng kinh được phát đi phát lại.
Cố Đình Thanh ném ra chứng cứ phạm tội trước khi bố tôi rửa tay gác kiếm.
Chính vì bố quá tin tưởng anh ta, nên mới không chút giấu giếm mà phơi bày quá khứ của mình trước mặt Cố Đình Thanh.
Giờ đây, chúng lại bị anh ta dùng làm vũ khí phản bội chúng tôi.