Từ nhỏ, mẹ tôi đã dạy tôi rằng: thứ gì của đàn ông mà bẩn rồi thì cứ cắt phăng đi.
Vậy nên vào ngày kỷ niệm mười năm cưới, khi chồng tôi vì một tin nhắn “gửi nhầm” mời đến khách sạn của một cô gái trẻ mà bỏ lại tôi cùng cả sảnh khách khứa, tôi không hề ngăn cản.
Tôi chỉ mỉm cười xé nát bản cam kết ba mươi nghìn chữ do chính tay anh ta viết, rồi tuyên bố hai chuyện.
Thứ nhất, đổi địa điểm tiệc sang khách sạn.
Thứ hai, thêm bố mẹ, họ hàng và bạn bè của cô gái kia vào danh sách khách mời danh dự của buổi tối.
…
Khi cả đoàn người rầm rộ kéo đến trước cửa căn phòng tổng thống của khách sạn, tiếng động hỗn loạn bên trong cùng từng tiếng “bố ơi” bị gọi đến lạc giọng của cô gái tên Mạnh Hàm vang vọng khắp hành lang.
Tất cả những người có mặt đều im bặt, mồ hôi lạnh túa ra.
Bố ruột của Mạnh Hàm nghe từng tiếng “bố ơi” ấy thì suýt ngất xỉu tại chỗ.
Với tinh thần “vui một mình không bằng vui chung”, tôi ra hiệu cho trợ lý.
Ngay lập tức, âm thanh nóng bỏng trong phòng được tôi đồng bộ qua micro, phát thẳng lên các nền tảng truyền thông lớn.
Đám cưới nhà hào môn vốn đã được chú ý, nay lại thêm màn bắt gian phát trực tiếp, độ hot lập tức bùng nổ.
Đàn ông đã mục nát thì không cần giữ lại, nhưng ít nhất màn trình diễn đầy đam mê của anh ta cũng phải mang về chút lợi nhuận cho tôi.
Hợp lý quá còn gì?
“Bố ơi, Hàm Hàm có làm bố hài lòng không? Có phải có cảm giác hơn bà già mặt vàng kia không?”
Giọng cô gái nũng nịu, đổi lại là những động tĩnh càng thô bạo hơn của chồng tôi, Cố Đình Thanh.
Không khí trong phòng liên tục nóng lên, còn bầu không khí ngoài cửa thì lạnh xuống tận đáy.
Tôi nhìn doanh thu livestream không ngừng tăng, không vội gõ cửa.
Ngược lại, mẹ của Mạnh Hàm sốt ruột như kiến bò chảo nóng.
Mãi đến ba mươi phút sau, hai người bên trong mới nghe thấy tiếng mẹ Mạnh Hàm liều mạng đập cửa giữa cơn điên cuồng.
Khoảnh khắc cửa phòng mở ra, đèn flash sáng trắng như ban ngày.
Nhìn thấy vô số ống kính chĩa vào mình, Cố Đình Thanh chỉ sững người đúng một giây.
Việc đầu tiên anh ta làm không phải là che cơ thể đầy dấu vết đỏ của mình, mà lập tức quay người dùng ga giường quấn lấy Mạnh Hàm đang không mảnh vải che thân.
Sau khi che chắn cho cô gái xong, Cố Đình Thanh giận dữ lao đến trước mặt tôi. Trong giọng anh ta không có chút áy náy nào, chỉ toàn là cơn cuồng nộ bất lực.
“Trang Nam Yên, cô điên rồi à? Cô làm vậy là muốn hủy hoại Hàm Hàm sao?”
“Cô ấy mới hai mươi tuổi. Cô làm thế thì sau này cô ấy sống thế nào?”
“Tôi cảnh cáo cô, mau đuổi hết đám người này đi, rồi đăng video đính chính. Nếu không, tôi sẽ không để cô yên đâu.”
Tôi bật cười.
Trách tôi đã coi chó là người quá lâu, khiến nó cũng sinh ra ảo giác rằng mình là nhân vật quan trọng.
Tôi đạp anh ta sang một bên, đi thẳng đến trước mặt cô gái, ra hiệu cho vệ sĩ bên cạnh kéo chiếc chăn cô ta đang quấn trên người ra.
Vệ sĩ còn chưa kịp động tay, Mạnh Hàm đã hét lên, bò lên bệ cửa sổ trước một bước, vừa khóc vừa gào:
“Chị Nam Yên, em chỉ lỡ tay gửi nhầm tin nhắn định gửi cho bạn thân sang cho anh Đình Thanh thôi. Anh Đình Thanh cũng chỉ có lòng tốt giúp em giải tỏa cảm xúc. Sao chị cứ nhất quyết dồn em vào đường chết vậy?”
Dáng vẻ nhỏ nhắn quấn chăn run rẩy của cô ta trông thật khiến người ta thương hại.
Hiện trường rất nhanh đã vang lên những tiếng nói khác.
“Trang Nam Yên này có phải hơi quá đáng không? Dù sao người ta cũng chỉ là một cô gái trẻ.”
“Đúng đó, cô bé kia không phải thật sự định chết đấy chứ?”
Cố Đình Thanh hoảng loạn, không dám đến gần bệ cửa sổ, giọng run run khuyên nhủ:
“Hàm Hàm, em không làm gì sai cả. Người sai là Trang Nam Yên. Em đừng nghĩ quẩn.”
Tôi nhìn hai người tình sâu nghĩa nặng, nhướng mày.