Trừ khi trong chúng ta có nội gián!
Ý nghĩ này khiến tôi lạnh toát cả người.
Ai là nội gián?
Trương Viễn? Không thể nào, anh ta và Chu Minh là tình anh em vào sinh ra tử.
Lão Trần? Ông ấy là người mà luật sư Vương tin tưởng nhất.
Ánh mắt tôi vô thức hướng về phía cửa phòng.
Tiếng đánh nhau dưới lầu ngày càng gần.
Tôi có thể nghe thấy tiếng bước chân đang lao lên tầng hai.
“Từ Tĩnh! Nhạc Nhạc!”
Là giọng của Trương Viễn, hình như anh ta bị thương, giọng nói lẫn trong tiếng thở dốc.
“Nhanh! Trốn vào phòng vệ sinh trong phòng ngủ chính! Ở đó có thép tấm gia cố!”
Tôi không dám do dự, bế Nhạc Nhạc bò ra khỏi gầm giường, lảo đảo lao về phía phòng ngủ chính.
Vừa vào cửa, tôi đã thấy Trương Viễn đang ôm cánh tay tựa vào tường, máu thấm qua kẽ ngón tay chảy ra.
Luật sư Vương thì đang bảo vệ Chu Minh vẫn còn ngây ngô dại dờ trốn ở phía bên kia giường.
“Mau vào đi!” Luật sư Vương hét lên với tôi.
Tôi bế Nhạc Nhạc lao vào phòng vệ sinh, Trương Viễn và luật sư Vương cũng đưa Chu Minh lách vào theo.
Trương Viễn dùng cơ thể chặn chặt cửa lại.
Cửa phòng vệ sinh là loại chuyên dụng, rất dày và nặng.
“Rầm! Rầm! Rầm!”
Kẻ bên ngoài bắt đầu điên cuồng tông cửa.
“Luật sư Vương, bọn chúng đông quá!” Trương Viễn nghiến răng nói, “Chúng ta không trụ được lâu đâu!”
Lần đầu tiên trên mặt luật sư Vương lộ rõ vẻ tuyệt vọng.
“Là tôi đã sơ suất.” Ông lẩm bẩm, “Tôi không ngờ nội gián lại là hắn.”
“Là ai?” Tôi gặng hỏi.
Ngay lúc đó, tiếng tông cửa bên ngoài dừng lại.
Giọng một người đàn bà lạnh lẽo, xen chút ý cười truyền qua cánh cửa.
“Luật sư Vương, đừng kháng cự vô ích nữa. Giao Từ Tĩnh và khẩu lệnh ra đây, tôi có thể cho ông chết thanh thản một chút.”
Là Lý Tuệ!
Cô ta thực sự đã đến!
“Lý Tuệ, cô điên rồi!” Luật sư Vương gào lên ra phía ngoài, “Cô giết bao nhiêu người, gây ra bao nhiêu chuyện, cô không chạy thoát được đâu!”
“Chạy?” Lý Tuệ phát ra một tràng cười khúc khích khiến người ta nổi da gà, “Tại sao tôi phải chạy? Đợi khi tôi lấy được thứ mình muốn, thành phố này sẽ là thiên hạ của tôi.”
Cô ta ngừng lại một chút, giọng điệu trở nên u uất.
“Quên mất chưa giới thiệu với mọi người. ‘Công thần’ giúp tôi mở cửa đang đứng ngay cạnh tôi đây này.”
Bên ngoài cửa vang lên giọng nói khiêm nhường và nịnh nọt của một người đàn ông.
“Chị Tuệ, những việc chị dặn, em đều đã làm xong xuôi cả rồi.”
Nghe thấy giọng nói đó, tôi, luật sư Vương và cả Trương Viễn đều như bị sét đánh ngang tai.
Trên mặt ba chúng tôi đều viết đầy sự kinh hoàng và không thể tin nổi.
Bởi vì giọng nói đó quá đỗi quen thuộc với chúng tôi.
Là lão Trần!
Cánh tay trái đắc lực nhất mà luật sư Vương tin tưởng nhất, hóa ra lại là quân cờ nội gián mà Lý Tuệ cài cắm vào!
“Lão Trần, anh…” Luật sư Vương tức đến run rẩy cả người, không thốt nên lời.
“Luật sư Vương, chim khôn chọn cành mà đậu.” Giọng lão Trần không chút hối lỗi, “Những gì chị Tuệ cho tôi nhiều hơn ông cho rất nhiều.”
“Bây giờ, mở cửa đi.” Giọng Lý Tuệ lại vang lên, “Sự kiên nhẫn của tôi đã cạn sạch rồi.”
Cô ta dường như thấy thế vẫn chưa đủ.
“Ồ, đúng rồi, Từ Tĩnh.”
“Có phải cô rất tò mò tại sao Chu Minh lại trở nên nghe lời và đờ đẫn như thế không?”
Cô ta khẽ cười.
“Bởi vì loại thuốc tôi tiêm cho anh ta là thành quả nghiên cứu mới nhất từ nước ngoài mà một người bạn của tôi mang về.”
“Người bạn đó, tôi nghĩ cô cũng quen đấy.”
“Cô ta họ Liễu, là một bác sĩ tâm lý.”
Bác sĩ tâm lý họ Liễu!
Đầu óc tôi vang lên một tiếng “uỳnh”, giống như bị búa tạ giáng mạnh vào.
Tôi chợt nhớ đến ba năm trước, trước khi tôi và Chu Minh ly hôn, vì anh ta ngoại tình mà tôi đã có lúc suy sụp tinh thần hoàn toàn.
Bạn thân của tôi, Liễu Thanh, chính là một bác sĩ tâm lý.
Chính cô ấy đã ở bên cạnh tôi trong suốt khoảng thời gian khó khăn nhất đó.