Chương 9

805 từ

Vô số khúc xương khổng lồ tách khỏi máu thịt thối rữa, bay vọt lên không trung.

Chúng hóa thành từng luồng sáng trắng nhợt, rít gào bay về phía tôi.

Chúng tụ lại, xoay tròn, tái hợp phía sau lưng tôi, phát ra tiếng ma sát khiến người ta ê răng.

Những người sống sót kinh hãi nhìn cảnh tượng như thần tích ấy, đến cả tiếng hét cũng nghẹn lại trong cổ họng.

Cuối cùng, một ngai vàng được dựng hoàn toàn từ xương trắng, tràn đầy vẻ đẹp hoang dã và nguyên thủy, ầm ầm thành hình giữa quảng trường.

Chiếc đầu lâu dữ tợn của vua dị thú trở thành phần tựa lưng của ngai vàng.

Hai hốc mắt trống rỗng như vẫn đang nhìn xuống vùng đất mà nó từng tàn phá.

Tôi chậm rãi bước lên ngai vàng, ngồi xuống.

Đầu ngón tay khẽ gõ lên tay vịn bằng xương thú, phát ra một tiếng vang trong trẻo.

Cả thế giới như ngừng lại theo âm thanh ấy.

“Từ hôm nay trở đi, nơi này không còn sở trưởng, không còn đội chiến đấu, cũng không còn thể thanh lọc.”

Giọng tôi vang rõ đến từng góc phế tích.

“Chỉ có tôi, và con dân của tôi.”

Tôi nhìn về phía Lâm Tu.

Cơ thể anh run lên, nhưng vẫn cố chống người đứng dậy, che chở những đứa trẻ sau lưng, nhìn thẳng vào tôi.

“Anh là một nhà khoa học thông minh.”

Tôi nói.

“Trước đây, anh nghiên cứu tôi. Bây giờ, tôi giao cho anh đề tài mới.”

Tôi duỗi một ngón tay.

Một sợi năng lượng phóng xạ ngưng tụ như vật chất thật quanh đầu ngón tay tôi, tỏa ra ánh sáng vừa chết chóc vừa mê hoặc.

“Nghiên cứu nó, lợi dụng nó.”

“Biến nó thành chất dinh dưỡng cho sự sinh trưởng, chứ không phải độc dược của hủy diệt.”

“Tôi cần kết quả, không cần lý do.”

Trong mắt Lâm Tu lóe lên sự cuồng nhiệt của một nhà khoa học, nhưng rất nhanh đã bị nỗi sợ sâu hơn thay thế.

Cuối cùng, anh chỉ cúi đầu, giọng khô khốc đáp:

“…Vâng.”

Anh hiểu, đây không phải thương lượng, mà là mệnh lệnh.

Trong trật tự mới của tôi, giá trị là lý do duy nhất để được sống tiếp.

Tiếp đó, ánh mắt tôi lướt qua những người bình thường từng đối xử tử tế với tôi, giờ đây cũng đang đầy kinh hoảng.

Tôi lại nhớ đến dì Triệu, bà lão luôn lén nhét cho tôi một củ khoai lang nướng.

Giờ bà chỉ còn là một thi thể cháy đen dưới phế tích nhà ăn.

Lòng tốt cần được tiếp nối, nhưng không phải theo cách yếu ớt như trước.

“Thức ăn và nước uống sẽ được phân phối theo nhu cầu.”

Tôi tuyên bố.

“Tất cả mọi người đều phải lao động.”

“Dọn dẹp phế tích, xây lại nơi ở, trồng trọt.”

“Giang Tố Quỳnh sẽ nói cho các người biết kết cục của lười biếng và vô dụng là gì.”

Ánh mắt tất cả mọi người không tự chủ được nhìn về phía vị sở trưởng tiền nhiệm đã bắt đầu dùng tay đào bới trong vũng máu.

Giang Tố Quỳnh còng lưng, như một cái xác biết đi, máy móc kéo từng thi thể không còn nguyên vẹn về cái hố sâu được chỉ định.

Tôn nghiêm, tham vọng của bà ta đều đã vĩnh viễn bị chôn vùi trong mảnh phế tích này cùng máu thịt của con gái bà ta.

Một đội viên chiến đấu còn sống không nhịn được mở miệng:

“Nhưng… không còn tường cao, dị thú bên ngoài…”

Cô ta còn chưa nói xong đã kinh hãi ngậm miệng.

Bởi vì bên ngoài bức tường đổ nát của khu trú ẩn, hàng tỷ con dị thú không biết từ lúc nào đã ngừng gầm thét.

Chúng yên lặng phủ phục trên mặt đất.

Từng đôi mắt đỏ tươi không còn nhìn những người sống sót bên trong tường như “thức ăn”, mà mang theo sự thần phục tuyệt đối, hướng về ngai vàng của tôi.

Chúng chính là tường cao mới.

Một bức tường được tạo thành từ hàng tỷ quái vật sống, tuyệt đối không thể vượt qua.

Sự sinh tồn của loài người từ nay không còn dựa vào sắt thép lạnh băng và bê tông nữa.

Mà phụ thuộc vào vui buồn của một mình tôi.

Đó là một kiểu an toàn tuyệt đối, xây dựng trên nỗi sợ tuyệt đối, chưa từng có từ trước đến nay.

Ngày tháng cứ thế trôi qua.

Sự thật chứng minh, an toàn được xây dựng trên nỗi sợ tuyệt đối là thứ có hiệu suất chưa từng có.

0%