Chương 9

806 từ

Giọng anh tôi trầm lạnh:

“Đúng. Vừa rồi anh hỏi thăm cảnh sát, người đàn ông này cũng họ Lưu. Ước chừng là đến trả thù nhà mình.”

Tôi cuối cùng cũng hiểu.

Lưu Đình chính là con gái của người đó.

Chẳng trách cô ta vay nợ mà không thấy tiêu vào đâu.

Hóa ra là vay vì bố cô ta.

Tôi siết chặt điện thoại, trong dạ dày cuộn trào.

Nếu cô ta đã tự tìm đường chết, vậy tôi chỉ có thể thành toàn cho cô ta.

Tôi từ chối đề nghị của anh trai, kiên trì ở lại trường.

Tôi lại mở bài đăng của Lưu Đình, phát hiện cô ta đã cập nhật:

【Mọi người cứu tôi với. Trước đây tôi dùng cách một bạn nghĩ giúp, nhưng chiếc áo lại bị anh trai cô ta mặc, hại anh tôi vồ hụt. Bây giờ anh tôi bị đưa vào đồn cảnh sát… hơn nữa công ty cho vay gọi điện ngày càng thường xuyên, sắp đến ngày hẹn trả nợ rồi. Nếu không trả được, họ sẽ tìm đến trường tôi. Tôi nên làm sao đây!】

Bên dưới bài đăng vẫn là một đống tiếng mắng:

【Mọi người đẩy tôi lên! Gửi bài này vào các nhóm trường để người trong cuộc nhìn thấy!】

【Tiền của người ta là của người ta, liên quan gì đến cô? Cô có tay có chân, đi làm thêm cũng kiếm được tiền mà, sao lại xấu xa như vậy? Cẩn thận người tiếp theo vào đồn là cô đấy!】

Tôi kéo xuống dưới, không thấy bình luận của “Hóa Điệp”.

Xem ra nó vẫn chưa nhìn thấy.

Tôi đi trước một bước, nhắn riêng cho nó:

“Tôi chính là người trong cuộc. Lời nhắn của cô trong phần bình luận đã cấu thành hành vi xúi giục người khác phạm tội. Nếu không muốn tôi báo cảnh sát, hãy gửi nguyên vẹn không thiếu một chữ lịch sử trò chuyện giữa cô và Lưu Đình cho tôi, nếu không đừng trách tôi không khách sáo.”

Nói xong, tôi lại đăng ký một tài khoản phụ, vào phần bình luận để lại lời nhắn:

“Cô ta giàu như vậy, đồ của cô ta chắc chắn rất đáng tiền.”

“Nếu cô đã muốn ăn vạ, chi bằng ngồi vững chuyện bị cô ta làm hại, ngay trước mặt sinh viên mà đổ tội cho cô ta.”

Lưu Đình rất nhanh đã thích bình luận của tôi, sau đó nhắn riêng cho tôi:

“Chị em, nói rõ hơn được không?”

“Tôi phải đổ tội cho cô ta thế nào? Bây giờ tôi với cô ta gần như thành kẻ thù rồi, đồ ăn mặc dùng gì cô ta cũng không cho tôi chạm vào nữa.”

“/Thở dài.”

Tôi trả lời:

“Nếu cô ta giàu như vậy thì trang sức chắc chắn cũng đáng tiền. Cô cứ treo lên Xianyu bán đi. Dù sao trong ký túc xá cũng không có camera, đến lúc đó cứ nói cô ta làm mất, không có chứng cứ chỉ rõ ai cả.”

“Cô ta không cho cô dùng, chẳng lẽ cô không biết lén dùng à? Trước đây không phải cô ta cho các cô một chai dưỡng da sao? Nếu gần đây bạn cùng phòng của cô không dùng, cô có thể lấy nó làm cái cớ. Cô tự tạo vài nốt mụn giả, ngụy trang thành dị ứng mặt rồi đổ tội cho cô ta, sau đó chỉnh một bản báo cáo giám định giả.”

Lưu Đình gửi tới một sticker mèo con reo hò:

“Cảm ơn chị em nhiều lắm, sau khi thành công tôi nhất định lì xì lớn cho chị!”

Tôi không trả lời nữa, bảo anh tôi đăng ký tài khoản Xianyu.

Tiếp theo, chỉ còn đợi cá cắn câu.

Sau đó, tôi cố ý đăng vòng bạn bè, tạo bằng chứng mình không có ở ký túc xá.

Tốc độ của Lưu Đình rất nhanh.

Tôi mới rời đi một ngày, cô ta đã hành động.

Phía anh tôi cũng có tin tức.

Anh luôn canh tài khoản của Lưu Đình, cô ta vừa đăng món mới là anh mua sạch.

Trong ảnh chụp màn hình của anh tôi, trang sức vàng và dây chuyền của tôi, cùng chiếc túi tôi để trong góc phủ bụi, đều bị cô ta bán ra ngoài.

Cô ta đúng là tham lam.

Mấy ngày sau, cuộc sống năm ba sắp kết thúc, giáo viên chủ nhiệm muốn mở họp lớp.

Tôi ra ga đón Lý Hạ bọn họ.

Ba chúng tôi vừa vào lớp, Lưu Đình lập tức khóc.

Cả lớp bị cô ta dọa giật mình.

Cô ta khóc đến khản cả giọng, tháo khẩu trang ra, trên mặt mọc đầy những nốt mủ dày đặc.

0%