Lúc đang đắp mặt nạ, tôi vô tình thấy một bài đăng:
【Làm sao để khiến bạn cùng phòng giàu có trả nợ thay mình?】
Bên dưới bài đăng là một đống bình luận mắng chửi:
【Người ta có tiền là tiền của người ta, dựa vào đâu mà bắt người ta trả thay cô?】
Chủ bài lập tức đáp:
【Nhà trường còn công nhận tôi là người cần được giúp đỡ, còn cấp trợ cấp cho tôi, dựa vào đâu mà cô ta không cho tôi?】
Tôi mang tâm lý tò mò mà kéo xuống xem tiếp.
Rồi tôi nhìn thấy một bình luận được chủ bài thả thích:
【Chỉ cô một cách nhé, tôi dùng chiêu này lừa được không ít tiền rồi. Cô mượn đồ dưỡng da của cô ta dùng, sau đó giả vờ bị dị ứng vì cô ta hại, bắt cô ta bồi thường.】
Đọc bài đăng này, tôi tức đến nghẹn trong lòng.
Một giây trước tôi còn đang thương bạn cùng phòng bị kẻ xấu xúi giục.
Giây sau, bạn cùng phòng đã đáng thương hỏi tôi:
“ Mộng Mộng, tớ không mua nổi đồ dưỡng da nữa, cậu cho tớ mượn dùng một chút được không?”
Bạn cùng phòng Lưu Đình nhìn tôi rụt rè, như thể chỉ một giây nữa thôi là cô ta sẽ khóc.
Tôi rùng mình, trong đầu bỗng nảy ra một suy nghĩ:
Người đăng bài kia, không phải là cô ta đấy chứ?
Nhưng cô ta là sinh viên nghèo trong lớp chúng tôi.
Bình thường ăn mặc dùng đồ đều rất tiết kiệm, giày và quần áo đều là từ hồi mới vào đại học, mặc đến bạc màu cũng không nỡ vứt.
Nếu cô ta thật sự vay nợ, vậy tiền đó đã tiêu vào đâu?
“Xin, xin lỗi… tớ chỉ thấy mùa xuân khô quá thôi. Nếu cậu không muốn cho mượn thì cũng không sao.”
Cô ta cúi đầu, mái tóc mái dài che khuất lông mày và mắt, ngón tay cứ liên tục xoắn lấy vạt áo.
Nhìn thế nào cũng không giống người có tâm cơ.
Nghĩ đến đây, tôi thấy tự trách.
Người ta đã thảm như vậy rồi, tôi còn ác ý suy đoán, đúng là không ra gì.
Vì áy náy, tôi lấy ra một bộ dưỡng da mới:
“Tớ có một bộ mới ở đây, cậu cầm dùng đi.”
Sắc mặt Lưu Đình cứng lại, ngược lại cô ta đưa tay sờ vào bộ dưỡng da tôi đã dùng rồi:
“Không cần! Tớ dùng đồ cũ của cậu là được.”
Giọng cô ta đột nhiên cao lên.
Vừa hay tôi đứng chắn trước bàn nên cô ta không với tới được, giọng điệu cũng lập tức mềm xuống:
“Lục Mộng, tớ biết nhà cậu có tiền. Một chai dưỡng da của cậu cũng gần bằng hai tháng sinh hoạt phí của tớ rồi. Nếu tớ nhận, các bạn khác sẽ nhìn tớ thế nào? Dù sao chai cũ này của cậu cũng sắp dùng hết rồi, chi bằng cho tớ. Cậu vừa hay dùng bộ mới, được không?”
Hành động và lời nói của cô ta khiến tôi thấy hơi khó chịu.
Tuy nhà tôi mở công ty, nhưng bình thường tôi không hề khoe khoang.
Tại sao cô ta cứ luôn lấy chuyện này ra nói?
Phòng người vẫn hơn.
Nhưng tôi cũng không muốn vì bài đăng kia mà hiểu lầm cô ta.
Thế là ngay trước mặt mọi người, tôi bóc bộ dưỡng da mới ra:
“Loại này cấp ẩm rất tốt, da nào cũng dùng được. Mọi người cùng thử đi.”
Trưởng phòng ký túc Tô Nguyện và bạn cùng phòng Lý Hạ đều dùng thử.
Lưu Đình đứng phía sau, sắc mặt u ám.
Tôi nhàn nhạt cười với cô ta:
“Sauk này chai dưỡng da này tặng cho mọi người cùng dùng. Cậu không cần lo người khác nói ra nói vào nữa.”
Lưu Đình cắn môi, không nói gì rồi leo lên giường nằm.
Tôi không để tâm đến hành động kỳ lạ của cô ta.
Sau khi rửa mặt xong, tôi nằm trên giường lướt bài đăng.
Bỗng nhiên tôi phát hiện bài đăng mình đang theo dõi đã cập nhật:
【Mọi người ơi, cô ta bóc bộ dưỡng da mới cho tôi dùng, hai bạn cùng phòng khác cũng dùng rồi, không dễ vu oan nữa! Gấp, cần cách khác!】
Tôi kinh ngạc nhìn chằm chằm vào bài đăng này, tay run không khống chế được.
Tôi nhìn sang chiếc giường bên cạnh.
Lưu Đình đang cuộn người trên giường chơi điện thoại.
Nhận ra ánh mắt của tôi, cô ta còn nở với tôi một nụ cười hèn mọn lấy lòng.
Tôi lập tức nổi da gà, một luồng lạnh chạy thẳng lên đỉnh đầu.