Chương 13

851 từ

“Tỷ tỷ, từ khi nào tỷ trở nên ngây thơ như vậy?”

Ta ngắt lời tỷ ấy, cười một tiếng.

“Tỷ sao lại cảm thấy, tỷ từng gả cho người khác khi hắn bị giam lỏng, rồi lúc hắn khởi phục lại chạy về bên hắn, hắn sẽ đối đãi với tỷ như xưa? Bây giờ bắt tỷ giả làm nha hoàn qua đó hầu hạ, chẳng qua chỉ là sự tra tấn và sỉ nhục dành cho tỷ. Tỷ lại thật sự cho rằng hắn còn giữ tình xưa với tỷ sao?”

Tô Vân Thù sững lại, sau đó lắc đầu.

“Không, không đâu. Hắn từng nói…”

“Tỷ tỷ, tỉnh táo một chút.”

Ta lắc đầu.

“Tỷ không ngại đi hỏi người bên cạnh Thành vương xem. Những ngày hắn ở đất phong, bên cạnh hắn luôn có một vị biểu cô nương họ Thẩm. Người đó mới là người trên đầu tim hắn.”

Sắc mặt Tô Vân Thù trắng bệch.

“Sao muội biết?”

Rõ ràng, tỷ ấy biết người ta nói là ai.

“Ta tự nhiên có đường của ta. Ta nói với tỷ những điều này chỉ vì không muốn thấy tỷ tiếp tục đi theo bên cạnh Thành vương như vậy. Rốt cuộc cũng chẳng vẻ vang gì.”

Ta thở dài.

“Qua một thời gian nữa, chuyện tỷ mất tích sẽ không giấu được. Khi đó chỉ có thể tuyên bố tin chết với bên ngoài. Đến lúc đó, tỷ mới thật sự là không còn đường lui.”

Ta hiểu Tô Vân Thù.

Tỷ ấy hiếu thắng, nhưng không phải người không có đầu óc.

Tỷ ấy đã gả cho người khác, lại dây dưa với Thành vương. Dù có nối lại tình xưa, nhưng ở chỗ Thành vương, tỷ ấy còn có thể được mấy phần tốt đẹp?

Nhất là vị biểu cô nương kia đã trở thành một cái gai chắn giữa tỷ ấy và Thành vương.

Ta vốn tưởng có thể đợi được Tô Vân Thù rời đi hoặc vạch trần Thành vương. Không ngờ thứ đợi được trước lại là tiếng chuông báo tang trong cung.

Thành vương bệnh tình chuyển nặng,薨逝 rồi.

Theo thông lệ, hoàng thượng luôn phải trách tội ngự y, trách tội người hầu hạ.

Nhưng lần này hoàng thượng lại chẳng nói gì.

Rõ ràng thái độ của hoàng thượng đối với Thành vương cũng vô cùng phức tạp.

Tô Vân Thù lắc mình một cái, lại trở về Úy Trì gia.

Lần trở về này, tỷ ấy rõ ràng trầm ổn hơn nhiều, luôn dùng ánh mắt khó đoán nhìn ta.

Tỷ ấy về Úy Trì gia, lần này xem như tất cả đều vui vẻ. Tỷ ấy là ân nhân cứu mạng của Úy Trì Uyên, Thành vương đã mất, Úy Trì Uyên cũng không thể tùy tiện sắp xếp cho một người sống sờ sờ như tỷ ấy. Với ta, chàng tự nhiên cũng sẽ thu liễm vài phần.

Sự việc kết thúc, ta cũng chẳng mấy khi về Tô gia nữa.

Nếu không vì liên lụy đến tương lai của ta, mớ chuyện thối nát này, ta không muốn quản.

Nhưng Tô Vân Thù vậy mà chủ động hạ bái thiếp, tìm tới Lận gia.

Vừa vào cửa, sau khi cho lui người bên cạnh, Tô Vân Thù liền quỳ xuống trước mặt ta.

Ta lạnh mắt nhìn, không biết tỷ ấy lại đang tính toán gì.

“Vân Lạc, kiếp trước đều là lỗi của ta…”

Ta nhíu chặt mày, quan sát tỷ ấy hồi lâu.

Tỷ ấy cũng trọng sinh rồi.

Tô Vân Thù sắc mặt tái nhợt ngẩng đầu lên.

“Ta chỉ không cam lòng vì mình nhìn nhầm người, không ngờ lại hại muội…”

Ta hỏi tỷ ấy:

“Tỷ trở về từ lúc nào?”

Tô Vân Thù đứng dậy, ánh mắt lạnh đi.

“Con tiện nhân Thẩm Nhược kia thật sự xem ta như nha hoàn mà làm khó dễ, đẩy ta một cái khiến ta đập đầu. Lúc đó ta mới có ký ức kiếp trước. Sau đó ta hạ thuốc khiến vết thương của tên phụ lòng kia chuyển nặng.”

Nhắc đến Thành vương, Tô Vân Thù nghiến răng nghiến lợi.

“Hắn đúng là dùng khổ nhục kế thật tốt. Chỉ thiếu chút nữa là mất mạng. Vậy ta liền tiễn hắn một đoạn!”

Tỷ ấy bước lên nắm lấy tay ta, dường như chân thành tha thiết.

“Vân Lạc, là ta có lỗi với muội. Kiếp này nhìn muội sắp làm quả phụ, ta thật sự không đành lòng. Hay là chúng ta đổi lại đi. Ta nhường vị trí cho muội, muội và Úy Trì Uyên nối lại duyên xưa, được không?”

Ta rút tay ra, mày mắt lạnh lùng.

“Nếu tỷ đã biết mình từng làm gì, vậy ta nói cho tỷ biết. Từ nay về sau, ta không muốn gọi tỷ là tỷ muội nữa. Tỷ đã thấy kiếp trước mình nhìn nhầm người, thì giờ hãy bù đắp tiếc nuối, cùng chàng ta sống cho tốt, bảo chàng ta đừng tới làm phiền ta.”

0%