Chương 12

808 từ

Nó không có bạn, tôi cũng không có bạn.

Chỉ là nó vì bị mẹ can thiệp.

Còn tôi không có bạn, đơn thuần vì tính tình lạnh, không thích để ý người khác.

Chẳng ai muốn một hai lần đem mặt nóng dán vào mông lạnh.

“Chiêu Minh.”

“Dạ?”

Giọng nó vẫn nhỏ như vậy, tôi suýt không nghe thấy.

“Em bị bệnh rồi.”

Tôi nhìn mặt hồ, giọng cũng không có dao động gì.

“Vâng.”

“Đợi thi đại học xong, chị dẫn em đi Giang Nam. Bên đó rất đẹp, núi đẹp, nước đẹp, người cũng đẹp.”

“Vâng.”

“Đến dịp lễ chị sẽ gửi đồ ăn cho em.”

“Vâng.”

“Uống thuốc cho tốt, chữa bệnh cho tốt.”

“Vâng.”

Chỉ còn nửa học kỳ cuối cùng.

Kỳ nghỉ đông của em trai cũng trôi qua dưới áp lực học tập cường độ cao.

Đặc biệt là khi tôi ở nhà.

Mẹ kế nhìn tôi như nhìn trộm.

Chỉ sợ tôi làm phiền con trai bà ta.

Thuốc tôi lấy cho nó đủ nửa năm.

Chuyện này tôi đã nói với bố tôi.

Bố tôi giúp nó.

Sau đó cũng bình an vô sự mà qua ngày. Qua Tết, đến đầu xuân, tôi cũng phải đi học. Trước khi đi, tôi nhét cho Lục Chiêu Minh một hộp kẹo lớn, nói với nó:

“Kẹo ngọt lắm. Lúc tâm trạng không tốt thì ăn một viên, sẽ không còn đắng như vậy nữa.”

Nó cầm hộp kẹo, tiễn tôi lên xe suốt một đoạn.

Thật ra trong lòng thật sự đắng, ăn kẹo chẳng có tác dụng gì.

Tôi chỉ muốn để nó có một niềm trông ngóng, một chỗ dựa tinh thần.

Dù không biết có tác dụng không.

Thanh minh, Quốc tế Lao động, tuy tôi không về, nhưng tôi gửi rất nhiều đồ ăn. Giữa chừng gọi điện cho bố tôi mấy lần, em trai chỉ nhận máy hai lần. Mẹ kế còn vội vã giục, nên cũng chẳng nói được mấy câu.

Năm nay Tết Đoan Ngọ vừa hay vào cuối tháng năm.

Tôi về nhà.

Định đợi em trai thi đại học xong.

Kỳ nghỉ không dài như vậy, bên trường chỉ có thể xin nghỉ.

Mấy ngày này bầu không khí trong nhà rất căng thẳng.

Mẹ kế rõ ràng không muốn tôi ở nhà lượn lờ.

Ảnh hưởng em trai học tập.

Bố tôi không vui, suýt nữa cãi nhau.

Tôi trấn an bố tôi, xin ông tiền ra ngoài ở khách sạn.

Số tiền này tôi không tiêu, mẹ kế cũng sẽ tiêu.

Tôi không muốn để mẹ kế được lợi.

Mười năm rồi.

Tôi hy vọng đời này, em trai có thể có một kết cục tốt.

Vẫn là kỳ thi đại học truyền thống, thi hai ngày.

Mẹ kế mặc sườn xám, ngụ ý “kỳ khai đắc thắng”.

Ngày thi xong tôi mới xuất hiện, trong tay ôm một bó tuyết liễu. Hoa mẹ kế tặng là hướng dương.

Mắt em trai rơi lên người tôi. Tôi nhìn qua, nó lại né tránh.

Còn biết xấu hổ nữa.

Tôi cười.

Lần này là nụ cười thật lòng.

Tôi vỗ vỗ cánh tay nó, khen:

“Rất giỏi.”

Em trai cười ngại ngùng.

“Con trai, đề khó không? Có tự tin thi đậu Thanh Hoa, Bắc Đại không?”

“Không khó. Con muốn tự về nhà một mình.”

“Một mình làm gì? Tối nay mẹ làm rất nhiều món ngon, chúc mừng con thi đại học xong. Chỉ cho phép buông thả một ngày thôi. Thi xong không có nghĩa là con có thể thả lỏng. Con đường tương lai còn rất dài, thứ con cần học cũng rất nhiều.”

Em trai rất hiếm khi cười.

Nó tưởng thứ chờ đợi mình sẽ là sự giải thoát.

Một câu của mẹ nó, giống như đóng đinh nó trở lại trước kỳ thi đại học.

Loại cuộc sống nặng nề, ngột ngạt, mỗi giây mỗi phút bị kiểm soát, từng cử động đều bị theo dõi.

Nó sợ. Sợ không thể thoát khỏi. Sắc mặt thay đổi, cơ thể cũng bắt đầu run rẩy.

Kiếp trước tôi và hai mẹ con bọn họ không có nhiều giao tiếp.

Không rõ sau kỳ thi đại học bọn họ ở chung thế nào.

Nhưng cũng đoán được.

Dưới áp lực mạnh như vậy, làm sao có thể lập tức thả lỏng.

“Chị đi bộ với em, được không?”

Nó nhìn tôi. Tôi thì được, chỉ là sắc mặt mẹ kế không tốt lắm.

“Trường thi cách nhà xa như vậy. Con đi được, Tịch Thanh là con gái, không mệt sao?”

Bà ta đương nhiên không phải đau lòng cho tôi. Mỗi lần tôi về nhà, mẹ kế đều cảm thấy em trai nghiêng về phía tôi hơn một chút, trong lòng mất cân bằng.

0%