Người Lãnh gia đều rất tốt, đối đãi với thê tử, với phu quân đều chân thành như nhau.
Lãnh Hoài Khuynh cười:
“Vậy là tốt rồi.
“Ta đối đãi với nàng ấy không tệ, chưa từng mắc nợ. Một đời là một đời, kiếp trước đã qua, kiếp này đương nhiên có thể chọn cô nương mình thích.”
“Nhưng ngươi—”
“Ta có lẽ sẽ thích nàng ấy?” Lãnh Hoài Khuynh lại cướp lời, cười nói. “Nhưng ta còn chưa gặp nàng ấy.
“…Ta gặp nàng.”
“Ta gặp nàng.” Giọng Lãnh Hoài Khuynh khựng lại, nhìn ta rõ ràng nói: “Yến Chân, ta gặp người là nàng.”
Đời trước đời này, lần đầu tiên có người nghiêm túc nói với ta rằng hắn chọn ta.
Không phải nữ nhi Thái phó, không phải hoàng hậu.
Mà chỉ là ta — Yến Chân.
Ta không quen với sự thẳng thắn này, vì vậy cực kỳ mất tự nhiên mà cắn môi.
Lãnh Hoài Khuynh không ép ta, chỉ lặng yên chờ.
Bóng hắn hòa với ánh nến, biến thành một áng mây rất dịu dàng.
Ta nhất thời luống cuống tay chân.
Thật ra ta không còn nghĩ đến chuyện gả chồng nữa.
Nhưng thân là nữ nhi Yến gia, rốt cuộc vẫn phải gả.
Vậy trong thế gian mênh mông này, ít nhất hãy chọn một người tốt.
Nghĩ đến đây, ta khẽ mở lời:
“Lãnh Hoài Khuynh.”
Ta nói:
“Cha ta đợi giá mà bán. Cưới ta, với ngươi chẳng có lợi gì.”
Lãnh Hoài Khuynh ngẩn ra, giây sau như hiểu, khẽ cười.
“Nay ta là người được Tứ hoàng tử trọng dụng, hẳn cũng không cần ai cho ta lợi ích.”
Ta gật đầu:
“Nhưng ta ghét cha ta, không muốn để ông ấy vớt được lợi ích từ ta.”
Lãnh Hoài Khuynh ngẩn người.
“Ta muốn rời kinh.”
Ta chưa từng rời khỏi kinh thành.
Ta muốn đi xem thế giới bên ngoài.
Lãnh Hoài Khuynh như hiểu ra, hắn nhìn ta, rất chậm rãi mở miệng:
“Quên nói với nàng, Tứ hoàng tử có ý để ta đến phía Nam trấn thủ biên cương.
“Ta đã thu dọn hành trang, định mang A Miên đi cùng.
“Nếu Yến cô nương không chê, mong được đồng hành cùng chúng ta.”
Phía Nam à.
Nghe nói phía Nam có biển mênh mông vô tận.
“Được.” Ta nói.
Ngày rời kinh, trời trong gió nhẹ.
Xe ngựa ra khỏi thành, Lãnh Trác Miên không muốn ngồi xe nữa, muốn cưỡi ngựa.
Lãnh Hoài Khuynh mặc nàng.
Đỡ nàng lên ngựa xong, hắn hơi cúi người, lại nhìn ta:
“Phu nhân có muốn thử không?”
Ta nhìn ra ngoài xe.
Bốn bề rộng mở.
Ta nắm lấy tay hắn.
Lãnh Hoài Khuynh để ta ngồi phía trước hắn, khẽ thúc bụng ngựa.
“Nếu sợ thì nói với ta.”
Ta gật đầu.
Lãnh Trác Miên thấy vậy, cười quay đầu:
“Chân tỷ tỷ, tỷ đừng sợ, thả lỏng đi.
“Giống muội này.”
Nói xong nàng vung roi, ngựa lập tức phi đi.
Nàng giống như cánh chim trong rừng, nhẹ nhàng chạy xa.
Lãnh Hoài Khuynh nói:
“A Miên nghịch ngợm quen rồi.”
Ta lắc đầu.
Ta chưa từng biết Lãnh quý phi trầm mặc ít lời lại có thể cười vui như vậy.
Cũng như ta chưa từng nghĩ.
Có một ngày, ta sẽ rời khỏi kinh thành, đi nhìn núi sông rộng lớn.
Ta từng mong vĩnh viễn không có kiếp sau.
Vì cảm thấy kiếp sau cũng chỉ là một đời qua loa.
Nhưng nếu là kiếp sau như thế này, ta lại không muốn phụ lòng.
“Mùa đông phía Nam không lạnh như kinh thành. Là đông ấm. Nếu nàng thích, chúng ta có thể ở lại đó mãi.”
“Được thôi.”
Phương Bắc lạnh giá, đã làm lạnh ta cả một đời.
Hôm nay, ta muốn đi về nơi ấm áp.