Nữ tử ấy tên Liễu Nhi.
Nghe nói dung mạo giống Lâm Tĩnh Thư đến bảy tám phần.
Nhất là đôi mắt chan chứa tình ý kia, càng giống vô cùng.
Tiêu Cảnh thu nhận nàng ta.
Không chỉ vậy, mấy ngày liền, hắn đều quanh quẩn trong phòng những nữ tử ấy.
Số lần hắn tới thăm Lâm Tĩnh Thư dần nhiều hơn.
Có khi là chạng vạng, có khi là buổi chiều.
Hắn sẽ ngồi bên giường nàng ta, chạm tay lên bụng vẫn còn bằng phẳng của nàng ta.
Hỏi nàng ta muốn ăn gì, có chỗ nào khó chịu không.
Nhưng mỗi lần, trước khi trời tối hẳn, hắn đều rời đi.
Hắn không còn ngủ lại Lan Chi Viện nữa.
Cả phủ đều nhìn ra.
Chủ quân đã có khoảng cách với Lâm di nương.
Lâm Tĩnh Thư cũng cảm nhận được.
Nàng ta đặt tay lên chiếc bụng vừa có chút động tĩnh, nhìn bóng lưng Tiêu Cảnh quyết tuyệt rời đi.
Trong mắt đầy kinh hoảng và khó hiểu.
Nàng ta tưởng đứa bé này đến sẽ khiến nàng ta và biểu ca trở lại như xưa.
Nhưng nàng ta phát hiện sự thật không phải vậy.
Nàng ta cố nắm tay hắn, cố dùng sự dịu dàng tình ý trước kia để kéo hắn trở về.
Nhưng lần nào, Tiêu Cảnh cũng bình thản tránh đi.
“Tĩnh Thư, thân thể nàng yếu. Vừa có thai, cần tĩnh dưỡng.”
Hắn luôn dùng những lời khách sáo xa cách như vậy để qua loa với nàng ta.
Lòng Lâm Tĩnh Thư từng chút một chìm xuống.
Nàng ta bắt đầu trở nên nôn nóng bất an, không còn cảm giác an toàn.
Cả ngày ở trong viện đập phá đồ đạc, mắng người này mắng kẻ kia.
Thậm chí còn hất hết thuốc an thai đại phu kê xuống đất.
“Ta không uống! Trong thuốc này có độc! Là Thôi Thanh Hoan muốn hại ta! Nàng ta muốn hại con ta!”
Nàng ta tóc tai rối bời, thét lên.
Hạ nhân sợ đến không dám lại gần, chỉ đành đi bẩm báo Tiêu Cảnh.
Khi Tiêu Cảnh nghe tin chạy tới, hắn nhìn thấy cảnh tượng ấy.
Hắn đứng giữa sân, lạnh lùng nhìn Lâm Tĩnh Thư như phát điên.
“Lâm thị.”
Đây là lần đầu tiên hắn gọi nàng ta bằng giọng lạnh lẽo như vậy.
“Nay nàng đang mang thai, lẽ ra nên an phận giữ mình. Nếu còn vô cớ gây sự như thế, đừng trách ta không niệm tình xưa, lần nữa cấm túc nàng!”
Lâm Tĩnh Thư sững người.
Nàng ta khó tin nhìn Tiêu Cảnh, nước mắt trào ra.
“Biểu ca…”
“Dưỡng thai cho tốt.”
Tiêu Cảnh bỏ lại bốn chữ ấy, không nhìn nàng ta thêm lần nào nữa, xoay người rời đi.
Lâm Tĩnh Thư nhìn bóng lưng Tiêu Cảnh đi xa, cuối cùng sụp đổ khóc lớn.
Ta ở chính viện nghe mọi chuyện, chỉ nhàn nhạt dặn Hồng Ngọc:
“Trời lạnh rồi, đưa thêm than tới Lan Chi Viện. Dù sao cũng là người đang mang thai, nếu bị lạnh sinh bệnh, sẽ không tốt cho đứa bé.”
Đứa bé của Lâm Tĩnh Thư mất rồi.
Khi ta tới, sắc mặt Lâm Tĩnh Thư trắng bệch như giấy, hai mắt nhắm nghiền.
Hơi thở yếu đến như bất cứ lúc nào cũng có thể đứt đoạn.
Bà đỡ và đại phu ra ra vào vào, thần sắc nặng nề.
Tiêu Cảnh đứng bên giường, cả người cứng đờ.
Hai tay hắn siết chặt thành quyền, khớp ngón tay trắng bệch.
“Phu nhân.”
Hồng Ngọc thấp giọng bẩm bên tai ta.
“Lâm di nương đã uống thuốc phá thai ngay trước mặt chủ quân.”
Ta nhắm mắt lại, trong lòng đã hiểu.
Nàng ta dùng đứa bé trong bụng và mạng của chính mình.
Để đánh cược chút thương tiếc cuối cùng trong lòng Tiêu Cảnh.
Khi Lâm Tĩnh Thư tỉnh lại lần nữa, thứ nàng ta nhìn thấy là đôi mắt đầy tơ máu của Tiêu Cảnh và bàn tay ấm áp đang nắm chặt tay nàng ta.
Hắn không còn là vị phu quân lạnh nhạt xa cách kia.
Mà là biểu ca từng đau lòng, từng thương tiếc nàng ta.
“Tĩnh Thư, nàng tỉnh rồi…”
Giọng hắn khàn khàn, mang theo sự run rẩy sau cơn kinh hãi.
Lâm Tĩnh Thư yếu ớt mở mắt.
Khoảnh khắc nhìn thấy Tiêu Cảnh, nước mắt liền trượt xuống khóe mắt nàng ta.
“Phu quân.”
Tiêu Cảnh nhìn nàng ta, trong mắt đầy cảm xúc phức tạp, cuối cùng hóa thành một tiếng thở dài.
Lâm Tĩnh Thư hẳn cũng hiểu, khúc mắc trong lòng Tiêu Cảnh không dễ gì tiêu tan.
Vì vậy nàng ta dùng cách cực đoan này để đánh cược một phen.