Chương 9

814 từ

“Tùy cô ta.” Tôi nói.

8.

Hai ngày sau, tài khoản chính thức của Star Rail đăng thông báo.

“Đội ngũ hậu trường của carnival lần này chính thức được công bố. Blogger tạo hình cosplay nổi tiếng trong giới, Đường Lê Tiễn Tuyết, sẽ phụ trách toàn bộ makeup và tạo hình cho coser lần này. Cùng chờ đợi cô Hải Đường thổi linh hồn vào nhân vật!”

Khu bình luận lại nổ tung.

“Không phải tin hành lang, là thật!”

“Trời ơi chị Hải Đường của tôi, chị quá giỏi rồi!”

“Người ta chê makeup tạo hình hai trăm tệ của chị đắt, quay đầu chị được official mời làm tổng giám đốc!”

“Mấy coser trước đó đâu rồi, ra nói chuyện đi!”

Tôi bận đến mức ngày nào cũng làm wig và phụ kiện, hoàn toàn không rảnh quan tâm trên mạng nói gì.

Khối lượng công việc gấp hơn mười lần trước đây. Bên hợp tác cho tôi quyền tự do rất lớn:

“Việc chuyên môn cứ giao cho người chuyên môn. Cô Hải Đường tự quyết là được.”

Tôi bỗng có chút ngẩn ngơ.

Ba năm qua, tôi làm tạo hình cho những người trong nhóm, họ chưa từng nói một câu: “Chị tự quyết là được.”

Họ luôn có đủ loại ý kiến, còn tôi thì luôn cố thỏa mãn từng ý kiến của họ.

Hoa Quyển gọi điện cho tôi:

“chị Hải Đường , có tin vui. Vừa rồi Sơn Hải cầu mọi người trong nhóm giới thiệu stylist đáng tin cho cô ta, bọn em đều nói không có loại giá cô ta muốn.”

“Mấy em cũng cô lập cô ấy quá rồi.”

“Hahaha còn tuyệt hơn nữa cơ. Cô ta cầm ảnh tạo hình trước đây chị làm đi ép giá một stylist mới vào nghề trên Xianyu, nói muốn trong vòng ba trăm tệ. Người ta trả lời: ‘Stylist trước đây của chị là nô lệ à? Việc này tôi nhận không nổi.’”

“Stylist nhỏ đó cũng là chị em của em, từng nghe bọn em kể chuyện Sơn Hải, sợ quá lập tức block cô ta luôn.”

Tôi không nhịn được cười.

Thế giới này vốn là vậy.

Những thứ được đưa đến tận miệng, mãi mãi không ai biết trân trọng.

Bây giờ tôi đã trở về vị trí mình nên đứng, còn họ thì dù cố thế nào cũng không với tới nữa.

Đêm hôm sau, Sơn Hải gọi điện cho tôi.

Tôi nghĩ một chút, vẫn bắt máy.

“chị Hải Đường .” Giọng cô ấy hiếm khi mang theo tiếng khóc. “Chị chưa ngủ ạ?”

“Đang bận làm việc.”

Cô ấy im lặng vài giây, khịt mũi:

“Xin lỗi chị, chuyện lần trước là em không đúng. Em với Niệm Niệm cãi nhau rồi. Trình độ của cô ấy thật sự hơi tệ. Em biết em không còn mặt mũi nào tìm chị, nhưng bây giờ trong giới không ai nhận tạo hình cho em nữa.”

“Ừ.” Tôi dựa lưng vào ghế.

Cô ấy dường như chờ tôi nói thêm, nhưng tôi không nói.

“chị Hải Đường , em thấy thông báo carnival của chị rồi. Chị thật sự giỏi quá.”

“Trần Dĩnh.” Tôi gọi tên thật của cô ấy.

“Dạ?”

“Em tìm tôi rốt cuộc có chuyện gì?”

Đầu dây bên kia bỗng im lặng.

Im lặng rất lâu, cô ấy mới cẩn thận mở miệng, giọng mang theo chút thăm dò ngượng ngùng:

“Tháng sau Wuthering Waves có convention, em muốn cosplay. Chị có tiện làm makeup và tạo hình không? Tính theo giá thị trường cũng được.”

“Trần Dĩnh, trước đây tôi đã làm cho em bao nhiêu bộ tạo hình, em còn nhớ không?”

“Rất nhiều.” Chính cô ấy cũng không nhớ rõ.

“Có bộ nào em thấy không đẹp không?”

“Không không.” Cô ấy vội phản bác. “Bộ nào cũng rất đẹp.”

“Đúng vậy. Tôi tốn công tốn sức, chỉ thu em giá vật liệu. Lần nào em cũng nói chị Hải Đường giỏi quá, lần sau còn tìm chị.”

Tôi dừng một chút.

“Tôi không biết em quen Hứa Niệm Niệm thế nào, nhưng khi cô ta nói đồ của tôi đắt, nói tôi chặt chém người quen, em đã nói gì trong nhóm?”

Cô ấy lại im lặng.

“Em hỏi tôi có muốn tính lại chi phí không.”

“Trần Dĩnh, tôi thật sự từng xem em là bạn. Nhưng em chưa từng một lần đứng ra nói giúp tôi trước mặt người ngoài.”

Đầu dây bên kia truyền đến tiếng khịt mũi rất khẽ:

“chị Hải Đường , em biết sai rồi. Chúng ta làm bạn bao nhiêu năm như vậy, chị có thể tha thứ cho em lần này không?”

“Chúng ta đã không còn là bạn nữa.” Tôi ngắt lời cô ấy. “Trong lòng em nghĩ thế nào, tự em biết.”

0%