Chương 2

820 từ

Là tôi từng bộ một tháo ra, dặm lại tóc, cắt tỉa, tạo kiểu.

Ba năm qua, tôi đã thức trắng bao nhiêu đêm, ngón tay bị keo nến nóng làm bỏng thành bao nhiêu vết sẹo, cổ đau đến mức mất đường cong sinh lý, độ cận cũng tăng thêm hai trăm độ.

Hai trăm tệ chỉ là chi phí vật liệu cơ bản nhất. Tôi không chỉ miễn phí thời gian, mà còn phải bù tiền mua thêm vật liệu.

Còn giá thị trường bên ngoài ư?

Một người có thể tự làm trọn gói từ wig, makeup đến đạo cụ như tôi, giá ít nhất cũng phải từ một nghìn tệ trở lên, còn phải đặt lịch trước, chưa tính tiền vật liệu.

Nhưng tôi không định nói trong nhóm.

Dù tôi có nói mình đã bù tiền, họ cũng sẽ bảo: “Đó là chị tự nguyện mà, có ai ép chị đâu.”

Giải thích trong tình huống này chẳng khác nào đặt lòng tự trọng của mình lên bàn cho người ta tùy ý soi mói.

Tôi không nói thêm gì nữa. Ngược lại, trưởng nhóm nhắn riêng cho tôi.

“chị Hải Đường , Niệm Niệm nói thẳng tính, chị đừng để bụng. Nhưng mọi người cũng đâu phải nhà giàu gì, hay chị tính lại chi phí đi? Nếu chị rẻ hơn cô ấy được, bọn em vẫn muốn dùng chị hơn.”

“Dù sao bọn em cũng tin tay nghề của chị mà~”

Tôi bật cười.

Ép giá mà còn làm như đang nể mặt tôi.

Họ muốn dùng ai thì liên quan gì đến tôi?

Khách của tôi còn nhiều lắm.

“Không cần.” Tôi từ chối dứt khoát.

Cô ta quay đầu nhắn vào nhóm, tag tôi:

“chị Hải Đường , phiền chị gửi lại vật liệu chị đang giữ cho Niệm Niệm nhé. Lần này cứ để cô ấy làm nha~”

“Với lại, lần này Vân Ngũ chị cũng đừng tham gia nữa. Để Niệm Niệm đi cùng bọn em đi. Nếu đông quá thì khó phối hợp ấy mà.”

Vân Ngũ là tổ hợp cố định năm nhân vật. Ban đầu tôi định cosplay một trong số đó và đi cùng họ.

Nhưng bây giờ, tôi cũng không tranh giành gì.

Tôi chỉ đáp: “Được.”

2.

Trong nhóm vui như mở hội.

“Trưởng nhóm sáng suốt!”

“Một trăm năm mươi full combo, trời ơi, Niệm Niệm, mình yêu cậu chết mất! Cậu là thiên thần được trời phái xuống à?”

“Niệm Niệm mãi đỉnh!”

Một cô bạn thân khác là Tô Lạc nhắn riêng cho tôi:

“chị Hải Đường , chị ổn không?”

Tôi không trả lời, chỉ tắt màn hình điện thoại.

Trên bàn làm việc, bộ wig trắng phản trọng lực kia vẫn chưa làm xong.

Vừa hay, không cần làm nữa.

Tôi nhìn cái mũ đội đầu rất lâu, sau đó cầm kìm mũi nhọn lên, tháo nó ra.

Vật liệu thu hồi lại được. Tôi còn nhân vật khác cần dùng.

Tối đó, tôi kết thúc công việc sớm hơn thường ngày ba tiếng. Lúc chuẩn bị ngủ, điện thoại lại sáng lên.

Hứa Niệm Niệm nhắn riêng cho tôi:

“chị Hải Đường , chị không trách em cướp mối làm ăn của chị chứ? Em không nhắm vào chị đâu, chỉ là em thấy đều là bạn bè thì không nên bị chặt chém thôi.”

“À đúng rồi, những nhà cung cấp vật liệu trước đây của chị, chị gửi em được không? Em đi so giá thử~”

Cuối cùng còn thêm một emoji chắp tay.

Tôi cạn lời.

Một mặt mắng tôi chặt chém người quen, một mặt lại muốn tôi chia sẻ nguồn hàng.

Tôi gõ một tràng chửi cô ta trên điện thoại, gõ xong lại xóa.

Thôi, không cần thiết.

Tôi gửi cho cô ta vài shop tôi hay dùng. Không lâu sau, cô ta trả lời:

“?? Sao đắt dữ vậy?”

“Chị cố ý chơi em phải không?”

“Cộng mấy thứ này lại, riêng nguyên liệu mỗi người đã năm trăm tệ rồi. Trước đây chị nhận làm cũng đâu có đắt như thế chứ?”

Đúng vậy.

Cho nên ba năm nay, tôi thật sự đã bù rất nhiều tiền.

Tôi nên cảm ơn cô ta mới phải. Nhờ cô ta, tôi khỏi phải tiếp tục móc tiền túi ra trợ cấp cho họ.

Tôi mở app cộng đồng lên, đúng lúc chị Trúc nhắn cho tôi.

Chị ấy là một trong những nhà cung cấp wig anime đầu tiên ở trong nước. Hàng tóc của chị ấy trên thị trường, có tiền cũng phải đặt trước một tháng.

Tôi gọi lại ngay.

“Có một cô bé tìm chị. Nghe giọng nó, hình như là người trong nhóm của em?”

Tôi trở mình: “Ừm, sau này em không làm makeup và tóc cho họ nữa. Cô bé đó là stylist mới.”

0%