Bố sắp xếp lại di vật của mẹ, đặt một bức ảnh của bà trong phòng khách.
Mỗi sáng, ông đều đặt trước ảnh một tách trà nóng.
“Khi còn sống, mẹ con thích uống loại này nhất.”
Bố đặt tách trà ngay ngắn, lại dùng tay áo lau khung ảnh.
Ngày dự sinh là vào mùa đông.
Hôm đó, Bắc Kinh có trận tuyết đầu tiên.
Khi tôi được đẩy vào phòng sinh, bố chờ ở bên ngoài.
Ông không đứng ngồi không yên như những người nhà khác.
Ông chỉ lặng lẽ ngồi trên ghế dài, trong tay siết chặt bức ảnh của mẹ.
“Bà nó à, con gái chúng ta sắp sinh rồi.”
“Bà ở trên trời phù hộ cho nó, để nó bớt chịu đau một chút.”
Đèn trong phòng sinh rất sáng.
Tôi đau đến toàn thân đẫm mồ hôi, nhưng không kêu lên một tiếng.
Ba giờ mười hai phút sáng, một tiếng khóc vang dội phá vỡ sự yên tĩnh trong phòng sinh.
“Là bé gái.”
Y tá đặt một em bé nhỏ xíu lên ngực tôi.
Con bé nhắm mắt, miệng nhỏ mở ra khép lại, tiếng khóc vang khắp phòng.
Tôi cúi đầu nhìn con, nước mắt không ngừng rơi.
“Niệm Niệm.”
“Niệm Niệm bé nhỏ của mẹ.”
“Chào mừng con đến với thế giới này.”
Sau khi xuất viện, ngày nào bố cũng đổi món nấu ăn cho mẹ con tôi.
Rất nhanh, đứa bé dần lớn lên.
Niệm Niệm cũng từng hỏi bố của mình đi đâu rồi.
Tôi chỉ nói với con rằng bố đã đi đến một nơi rất xa.
Niệm Niệm chớp mắt nhìn tôi:
“Vậy mẹ là siêu nhân, có thể một mình bảo vệ Niệm Niệm.”
“Ông ngoại cũng là siêu nhân!”
Mắt tôi đỏ hoe, ôm con vào lòng.
Sau này Phó Dụ Thành ra tù. Anh ta từng nhiều lần dò hỏi địa chỉ của chúng tôi.
Cuối cùng, vào một buổi chiều khi Niệm Niệm tan học, anh ta gặp được mẹ con tôi.
Trên đầu Phó Dụ Thành đã có vài sợi tóc bạc, dáng người gầy đi rất nhiều.
Anh ta nhếch môi cười:
“Tê Trì, đây là con gái của chúng ta sao?”
Niệm Niệm nhíu mày, đứng chắn trước mặt tôi.
“Chú là ai!”
Nụ cười của Phó Dụ Thành nhạt đi.
“Bố là bố của con.”
Niệm Niệm ôm lấy tôi, nói:
“Con không có bố, con chỉ có mẹ và ông ngoại.”
“Bất kể chú là ai, chú mau rời khỏi đây đi! Nếu không chúng tôi sẽ báo cảnh sát.”
Biểu cảm trên mặt Phó Dụ Thành càng lúc càng nhạt.
Tôi ôm Niệm Niệm vào lòng, lạnh giọng nói:
“Anh đi đi. Nếu không chúng tôi thật sự sẽ báo cảnh sát.”
Phó Dụ Thành còn muốn nói gì đó, nhưng tôi đã ôm con xoay người rời đi.
Ánh đèn đường vàng vọt kéo bóng anh ta thật dài.
Ngày hôm sau, tôi kể chuyện này với bố. Chúng tôi quyết định bán căn nhà và rời khỏi nơi đó.
Chúng tôi đến một thành phố rất gần biển.
Ánh nắng xuyên qua tầng mây, rơi xuống nền tuyết, lấp lánh sáng lên.
Nơi này không còn những chuyện hỗn loạn bẩn thỉu kia nữa.
Chỉ có chúng tôi.
Chỉ có Niệm Niệm.
Chỉ có một ngày mai sạch sẽ, sáng sủa và rộng mở.