Chương 7

810 từ

“Năm năm trước, vào đêm mày đẩy tao xuống vách núi, tao được ngư dân bên bờ sông cứu.”

“Tao hôn mê ba tháng, làm bốn ca phẫu thuật mới nhặt lại được cái mạng này.”

“Nhưng tao không để lộ tin tức, bởi tao biết, một khi tin tao còn sống truyền ra ngoài, mày nhất định sẽ ra tay với con gái tao.”

Chân Phó Dụ Thành mềm nhũn, cả người ngã ngồi xuống đất.

Anh ta đột nhiên quỳ phịch xuống, dập đầu ba cái về phía bố tôi.

“Bố, con sai rồi… con thật sự sai rồi…”

“Khi đó con nhất thời hồ đồ, bị ma xui quỷ khiến.”

“Con cầu xin bố, nể mặt Tê Trì, tha cho con lần này!”

Bố không nhìn anh ta.

Ông xoay người nhìn về phía thẩm phán.

“Thưa thẩm phán, tôi yêu cầu truy cứu toàn bộ trách nhiệm hình sự của Phó Dụ Thành về tội cố ý giết người, lừa hôn và chiếm đoạt tài sản.”

“Đề nghị xử lý nghiêm theo pháp luật.”

Thẩm phán gõ búa.

“Bị cáo Phó Dụ Thành, anh có nhận tội không?”

Phó Dụ Thành quỳ trên đất, cả người như bị rút cạn sức lực.

Anh ta không trả lời.

Chỉ nhìn tôi, hết lần này đến lần khác nói:

“Tê Trì, em nói gì đi! Em nói gì đi mà…”

Tôi đứng dậy, bước đến trước mặt anh ta.

Tôi ngồi xuống, nhìn ngang tầm mắt với Phó Dụ Thành.

“Phó Dụ Thành, mấy năm nay tôi ở bên anh, tôi không thẹn với lòng. Còn anh thì sao? Anh đã làm gì?”

“Anh vì leo lên cao mà bất chấp thủ đoạn. Bây giờ nhìn thấy anh, tôi chỉ thấy ghê tởm!”

Phó Dụ Thành giơ tay tự tát vào mặt mình, hết cái này đến cái khác.

Tôi cười khẩy, nước mắt đọng đầy trong mắt.

“Anh biết vì sao tôi đột nhiên muốn có con không?”

“Tôi nhìn thấy lịch sử tìm kiếm đồ em bé trên điện thoại của anh.”

“Tôi tưởng anh muốn có một kết tinh tình yêu với tôi.”

“Vì gia đình của chúng ta, tôi mới chọn mạo hiểm sinh một đứa bé.”

“Nhưng tôi không ngờ, hóa ra anh đang vun vén cho một gia đình khác.”

Tôi từng sẵn sàng thay đổi suy nghĩ của mình vì Phó Dụ Thành.

Nhưng cuối cùng mọi thứ đều đi ngược lại mong muốn.

Nước mắt Phó Dụ Thành nhòe đầy mặt. Anh ta nhìn tôi, nói năng lộn xộn, môi run rẩy nhưng không thốt nổi một câu hoàn chỉnh.

Tôi đứng dậy rời đi, không muốn nhìn anh ta thêm nữa.

Đường Uyển trên ghế dự thính định đứng dậy rời khỏi đó, nhưng bị nhân viên an ninh giữ lại.

“Cô bị nghi ngờ hỗ trợ tội phạm gây án, xin phối hợp điều tra.”

Đường Uyển tái mặt vì hoảng sợ, điên cuồng giãy giụa.

“Liên quan gì đến tôi! Là Phó Dụ Thành, con người táng tận lương tâm đó làm!”

“Là Phó Dụ Thành ép tôi, tôi vô tội!”

“Đừng động vào con tôi!”

Phó Dụ Thành cười lạnh:

“Đường Uyển, cô tưởng cô tố cáo tôi thì cô thoát tội được à?”

“Cô đừng quên đêm Lâm Chính chết, cô cũng ở trên xe.”

Cả phòng xử án xôn xao.

Mặt Đường Uyển lập tức trắng bệch.

Thẩm phán gõ búa:

“Yên lặng! Bị cáo Phó Dụ Thành, vừa rồi anh nói gì?”

Phó Dụ Thành nhếch môi, nói từng chữ một:

“Tôi nói, đêm Lâm Chính chết, Đường Uyển cũng ở trên xe.”

“Cô ta tận mắt nhìn thấy tôi đẩy Lâm Chính xuống vách núi.”

“Cô ta không báo cảnh sát, không ngăn cản, thậm chí còn giúp tôi xử lý vết máu trên xe.”

“Thưa thẩm phán, cô ta không phải bao che. Cô ta là đồng phạm.”

Đường Uyển đập mạnh xuống bàn:

“Anh nói bậy!”

“Đêm đó là anh cưỡng ép kéo tôi lên xe! Tôi căn bản không biết anh định làm gì!”

Mặt Phó Dụ Thành đỏ bừng, gân xanh trên trán nổi lên:

“Không biết tôi định làm gì? Bây giờ trên xe vẫn còn cây bút ghi âm đó, không tin thì tôi cho tất cả mọi người nghe!”

Đường Uyển tức đến mất kiểm soát, lao tới đè Phó Dụ Thành xuống đất.

“Nếu anh đã nói vậy, tôi cũng không giấu anh nữa. Đứa bé căn bản không phải con anh!”

“Nó là con tôi sinh với người khác ở nước ngoài. Anh chỉ là thằng đổ vỏ thôi!”

Lời còn chưa dứt, Phó Dụ Thành đột nhiên vươn tay bóp cổ Đường Uyển.

Cô ta bị bóp đến mặt tím tái, trong cổ họng liên tục phát ra âm thanh nghẹn tắc.

0%