Chương 9

802 từ

“Nay nghĩ lại cũng chẳng ra sao.”

“Chỉ có gương mặt là tạm được, miễn cưỡng xứng với muội muội ta.”

Ta thêu khăn voan, mặt nóng lên.

Chuyện để Yến Đình tới cầu thân, vẫn là do chính ta nói với a huynh.

Sống lại một đời, ta muốn nắm lấy tất cả những gì có thể nắm lấy.

Tiếng cười nói vui vẻ vang lên.

Người gác cổng phá vỡ sự vui vẻ ấy:

“Tiểu thư, Hằng Vương thế tử đến rồi, chỉ đích danh muốn gặp người.”

Mũi kim lệch đi, đâm vào ngón tay, rịn ra giọt máu.

A huynh bất mãn:

“Hắn giờ còn tới làm gì?”

“Dữ Tuyết, muội yên tâm.”

“Ta đi đuổi hắn ngay.”

Ta gọi a huynh lại:

“Đây là chuyện của muội.”

“Để muội đi giải quyết.”

Chung Mục tựa vào vách xe, chân phải không thể gập lại, sắc mặt trắng bệch.

Vừa thấy ta xuất hiện,

đôi mắt ảm đạm của hắn lập tức ánh lên, vươn tay muốn kéo ta.

Ta tránh đi, mắt Chung Mục đỏ lên:

“Sau khi bị thương, ta lại nhớ ra rất nhiều chuyện.”

“Nàng cũng trở về rồi đúng không?”

“Cho nên đời này nàng mới không gả cho ta.”

Huynh trưởng từng nói Chung Mục mê sảng, ta đã đoán hắn cũng sống lại.

Cơ duyên sống lại có thể cho ta, tự nhiên cũng có thể cho hắn.

Nhưng đời này, ta sẽ không giẫm lên vết xe đổ nữa.

Ta lạnh nhạt đáp:

“Thế tử nói gì, ta nghe không hiểu.”

“Nếu không có chuyện gì, ta nên về chuẩn bị xuất giá rồi.”

Tóc trán Chung Mục bị mồ hôi làm ướt, dính bên má, chật vật lại lúng túng.

Đã không còn dáng vẻ hăng hái những ngày trước khi tới cầu thân.

Giọng hắn mang theo chút mờ mịt:

“Vì sao đời này nàng lại từ chối ta?”

“Đời trước chúng ta sống không vui vẻ sao?”

“Hậu viện của ta chỉ có một thê một thiếp, hơn nữa ta đối xử với hai người như nhau.”

“Nàng ngay cả Thù Nhi của chúng ta cũng không cần nữa sao?”

“Đừng nhắc tới Thù Nhi!”

Giọng ta cao vút:

“Ngươi không xứng nhắc tới nó.”

Chung Mục kinh ngạc.

Ta siết chặt lòng bàn tay:

“Thù Nhi của ta ngoan ngoãn lại hiểu chuyện. Phụ thân nó thiên vị như vậy, nó cũng chưa từng oán hận, chỉ tự mình rời khỏi nơi đau lòng đó.”

“Ngay cả lúc chết, nó cũng vì cứu người khác…”

“Chung Mục, ngươi từng nghĩ tới nó chưa?”

“Nếu không phải ngươi thiên vị, nó sẽ không vì thất vọng mà rời nhà, sẽ không mười hai tuổi đã lìa đời.”

Chung Mục lộ vẻ đau khổ:

“Ta cũng không muốn Thù Nhi qua đời.”

“Ta cũng đau khổ như nàng.”

Ta lắc đầu:

“Trong lòng ngươi luôn chỉ có Khương Ôn và đứa nghiệt chủng kia.”

“Đó, đó là vì ta nghĩ phải công bằng…”

Giọng ta vì hận mà biến dạng:

“Công bằng? Công bằng kiểu gì?”

“Ta có được thứ vốn nên thuộc về ta, ngươi liền nói nàng ta không có, không công bằng, phải cướp của ta đưa cho nàng ta.”

“Nàng ta có được thứ ta không có, thì ta là ghen tị, không được oán hận.”

“Ngay cả vị trí thế tử danh chính ngôn thuận của Thù Nhi, ngươi cũng đưa cho thứ tử kia!”

“Nó chỉ là một thứ tử thôi… Cả thành đều cười nhạo Thù Nhi, nói nó không được phụ thân yêu thương, là đứa trẻ không có cha thương.”

Chung Mục đau đớn nhắm mắt:

“Đừng nói nữa.”

“Ta, ta là vì…”

“Mẫu thân Khương Ôn mất sớm, khi còn ở nhà, nàng ấy sống rất khổ, thứ gì cũng phải nhặt đồ tỷ tỷ nàng ấy còn lại.”

“Cho nên ta mới muốn bù đắp cho nàng ấy nhiều hơn một chút.”

“Còn vị trí thế tử, ta cũng nghĩ, nàng là chính thất, sau này Thù Nhi dù khó khăn đến đâu cũng sẽ không khổ tới mức nào.”

“Nhưng Vọng Nhi là thứ tử, nếu không có vị trí thế tử, e rằng cả đời chỉ tầm thường vô dụng.”

“Ta biết mình sai rồi, Dữ Tuyết. Sau khi nàng chết, ta mới hiểu.”

“Sự bù đắp của ta dành cho Khương Ôn, thật ra là tổn thương nàng và Thù Nhi.”

“Ta thật sự biết sai rồi.”

Nụ cười của hắn rất gượng gạo:

“Nay Khương Ôn đã chết.”

“Đời này chúng ta có cơ hội làm lại, ta nhất định sẽ đối xử tốt gấp bội với nàng và Thù Nhi.”

Ta lau sạch nước mắt, ném khăn tay xuống hồ bên đường:

0%