Chương 5

801 từ

【Xì, Thái tử phi thôi mà, có mệnh làm Hoàng hậu hay không còn khó nói.】

【Thái tử đâu có yêu nàng ta, gả qua đó cầu gì chứ?】

【Hậu viện Đông cung sâu lắm, nhìn thì hoa đoàn cẩm tú, thật ra là dầu sôi lửa bỏng.】

【Ban đầu ta còn hơi tiếc cho Tô Chiêu Dung, nhưng nhìn dáng vẻ nàng ta cam lòng xuất giá, chậc chậc, bảo sao không làm nữ chính được.】

【Chỉ có nữ chính bảo bối mới biết cái gì là hạnh phúc thật sự.】

Từ lâu đã nghe Tạ tiểu tướng quân đưa phu nhân đi du ngoạn khắp nơi, tình cảm phu thê sâu nặng, thật khiến người hâm mộ.

Nhưng trong triều lại có nhiều người bàn tán Tạ Cảnh thân là tướng quân mà không cầu tiến, rất lười nhác.

Đừng nói qua lại xã giao với đồng liêu trong triều, ngay cả luyện binh ngày thường cũng lơ là.

Thỉnh thoảng đi ngắm hoa xem kịch, cũng có tiểu thư khuê các nhắc đến họ.

Nói rằng Tạ Cảnh đơn thương độc mã chạy ba trăm dặm chỉ để mua bánh trà cho phu nhân.

Có người khen chàng là phu quân tốt, cũng có người chê chàng không phải tướng quân tốt.

“Tô tiểu thư, nàng thấy sao?”

Tạ Cảnh thế nào, ta không tiện phán xét.

Nhưng con cháu trong tộc ta chuẩn bị tòng quân đều ngày ngày luyện võ, chưa từng lơi lỏng.

“Ta thấy… vở kịch hôm nay diễn rất hay.”

Thấy ta né không đáp, người kia cũng không hỏi thêm.

Ta biết từ bình luận rằng Tạ Cảnh đúng là một phu quân tốt.

Chàng gần như hữu cầu tất ứng với Hứa Lương Ngọc.

Đơn thương độc mã chạy ba trăm dặm mua bánh trà là thật.

Lơ là luyện binh cũng là thật.

Đáng tiếc, sự tốt đẹp Tạ Cảnh dành cho Hứa Lương Ngọc đã đứt đoạn trước khi ta xuất giá.

Hôm ấy là thọ yến của Tạ lão phu nhân, ta theo mẫu thân đến chúc thọ.

Tiểu tư đón đưa trước cửa rất không biết quy củ.

Ngay cả nha hoàn bà tử dâng trà trong phủ cũng mất chừng mực.

Nếu không phải ta tránh kịp, chén trà nóng suýt nữa đã hắt lên người ta.

Nha hoàn kia quỳ dưới đất không ngừng xin tha.

Mẫu thân nổi giận, nhưng nể hôm nay là thọ yến của Tạ lão phu nhân, rốt cuộc vẫn không nói gì.

Bên ta đã như vậy, càng đừng nói đến người khác.

Có vài phu nhân tiểu thư tính tình thẳng thắn tặng lễ xong liền rời đi.

Có người tuy nhẫn nhịn ngồi xuống, sắc mặt cũng chẳng dễ coi.

Cả buổi thọ yến, người có sắc mặt khó coi nhất vẫn là Tạ lão phu nhân.

Kế đến là Tạ Cảnh.

Nghe nói lần thọ yến này do Hứa Lương Ngọc sắp xếp.

【Trời đất, bà già này cố ý làm khó nữ chính của chúng ta đúng không?】

【Mẹ nó, nữ chính mới gả vào mấy tháng, sao sai khiến nổi người trong phủ?】

【Bà già này sao xấu xa vậy, ngay cả thọ yến của mình cũng dám phá.】

【Nữ chính bảo bối đáng thương quá, vất vả lắm mới gặp được phu quân yêu nàng, kết quả trong phủ còn có bà già hành hạ người.】

【Không đúng nha, chẳng phải Tạ lão phu nhân rất thích nữ chính bảo bối sao?】

Đúng vậy, màn kết duyên nơi miếu đường của Hứa Lương Ngọc quả thật rất khéo.

Nhưng sau khi nàng gả vào, trong mắt chỉ có Tạ Cảnh.

Phải biết rằng mọi mối quan hệ trên đời đều cần cẩn thận duy trì.

Chuyện hôm nay đúng là Tạ lão phu nhân cố ý buông tay mặc kệ.

Về phủ rồi, mẫu thân không nhịn được dặn dò ta thêm mấy câu.

“Thọ yến này tuy là Tạ lão phu nhân cố ý buông tay mặc kệ, nhưng cảnh tượng hôm nay, e rằng chính bà ấy cũng không ngờ tới.”

Không ngờ năng lực quản gia của Hứa Lương Ngọc lại kém đến vậy.

Cũng không ngờ từ khi gả vào đến nay, nàng hoàn toàn không hiểu tình hình Tạ gia.

Như vậy, thể diện Tạ gia ở kinh thành xem như mất sạch.

“Con không lâu nữa sẽ xuất giá, phải nhớ, quyền lực nắm trong tay mới là thứ thật sự chắc chắn.”

Ta cúi đầu đáp:

“Nữ nhi hiểu.”

Từ hôm đó về sau, bình luận không còn miêu tả cảnh phu thê ân ái giữa Hứa Lương Ngọc và Tạ Cảnh nữa.

Ngược lại càng nhắc nhiều đến những cuộc tranh cãi trong Tạ gia.

0%