Chương 2

823 từ

“Chị Từ, ván này là do em chơi không tốt.” Trần Như Yên lè lưỡi.

La Nam Giang đáp còn nhanh hơn tôi:

“Không sao, em đã cố hết sức rồi. Anh thấy em đánh khá tốt mà.”

Tôi lạnh giọng:

“Cậu không nhìn ra vấn đề của cô ta à?”

“Cả trận cô ta đều chơi bừa! Cuộc họp hôm nay cậu để ngoài tai hết à?”

Tôi quay thẳng sang tuyển thủ dự bị phía sau.

“Trận sau em lên. Trần Như Yên không cần vào nữa.”

La Nam Giang nhíu mày:

“Dựa vào đâu? Tôi đã nói Trần Như Yên không có vấn đề. Chị không tin tôi có thể dẫn đội thắng à?”

“Như vậy không công bằng với cô ấy.”

Tôi cười lạnh:

“Cậu như vậy mới là không công bằng. Cậu còn tinh thần thi đấu không?”

“Không cần nói nữa. Đây là quyết định của ban huấn luyện.”

Thấy thái độ của tôi không cho phép phản bác, Trần Như Yên sốt ruột đến phát khóc.

“Em biết sai rồi, chị Từ. Xin chị cho em lên đánh tiếp đi! Lần này em nhất định sẽ làm theo lời chị.”

La Nam Giang lập tức an ủi cô ta:

“Khóc gì chứ, anh đã hứa với em rồi.”

Cậu ta lạnh lùng nhìn tôi.

“Chị nhất định phải đối đầu với tôi đúng không?”

“Chị quên rồi à? Chị đã không còn là thiên tài năm xưa nữa. Cái gì mà quyết định của ban huấn luyện? Chị đại diện được cho tất cả mọi người sao?”

Tôi nhìn cậu ta, không thể tin nổi.

Chúng tôi đã từng kề vai sát cánh đi từ đáy vực lên đến hôm nay. Tôi chưa bao giờ tưởng tượng được sẽ có ngày cậu ta nói ra những lời như vậy.

La Nam Giang quay sang huấn luyện viên trưởng đang đứng xem kịch.

“Anh Lý, anh mới là huấn luyện viên trưởng. Anh nói đi, Trần Như Yên chơi có vấn đề không? Cô ấy có được lên sân không?”

Anh Lý chỉ là huấn luyện viên trên danh nghĩa. Phần lớn công việc huấn luyện từ trước đến nay đều do tôi phụ trách.

Lúc này ánh mắt anh ta đảo qua đảo lại giữa tôi và La Nam Giang.

“Tôi thấy Nam Giang nói cũng có lý. Như Yên tiếp tục lên sân đi. Đừng khiến chúng tôi thất vọng!”

Lòng tôi lạnh đi một nửa.

Trước khi lên sân, Trần Như Yên còn quay lại cười đắc ý với tôi.

“Em cố ý đấy. Nhưng La Nam Giang vẫn đứng về phía em. Thua thêm hai trận nữa là chị có thể cuốn xéo rồi.”

Không ai để ý tôi cứng đờ tại chỗ, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay.

Anh trai tôi gọi đến mấy cuộc, nhưng tôi không nghe máy.

Không ngoài dự đoán, trận đấu đó chúng tôi thua trắng.

La Nam Giang tức giận trách móc tôi:

“Chị thức khuya nghĩ nhiều phương án như vậy thì có ích gì? Thà để bọn tôi tự đánh còn hơn!”

“Với cái tư duy game của chị, chị giải nghệ cũng đáng đời!”

Lại thêm một cú đánh mạnh. Mắt tôi lập tức đỏ lên.

Gương mặt cậu ta thoáng hiện vẻ hối hận.

“Tôi không có ý đó!”

Tôi quay mặt đi, lau khóe mắt.

“Cậu thấy tôi vô dụng, đúng không?”

La Nam Giang nhất thời không nói gì.

Ngày trước khi đội tuyển nghèo đến mức trắng tay, tôi bảo La Nam Giang cứ yên tâm tập luyện, còn mình thì liều mạng ra ngoài tìm nhà đầu tư.

Những danh hiệu vô địch từng giành được bị người ta giẫm dưới chân, tôi vẫn có thể mỉm cười nhặt lên rồi rời đi tìm người khác.

Mỗi lần say rượu trở về câu lạc bộ, đều là La Nam Giang không hề chê bai mà chăm sóc tôi, lau mặt cho tôi, rồi đau lòng ôm tôi vào lòng.

“Chị, chị chờ em thêm chút nữa.”

“Đợi em giành chức vô địch, sẽ không còn ai dám coi thường chúng ta nữa!”

Bây giờ cúp vô địch đã bày đầy trong tủ của câu lạc bộ.

Nhưng tôi và La Nam Giang hình như không thể quay lại ngày xưa nữa.

Mười trận thua liên tiếp đã hoàn toàn châm ngòi cơn giận của người hâm mộ. Trên mạng tràn ngập những lời chửi rủa.

“Hỗ trợ mới này rốt cuộc là cái gì vậy? Tôi vào đánh còn mạnh hơn cô ta!”

“Ban huấn luyện đang nghiên cứu cái gì thế? Từ Thi Vũ ra đây xin lỗi đi!”

“La Nam Giang, anh xứng đáng với chúng tôi không?”

Ban quản lý khẩn cấp thông báo các tuyển thủ thời gian này đừng đọc bình luận trên mạng, tránh ảnh hưởng đến trận cuối cùng.

0%