Tuyệt tự có nghĩa là gì?
Với một hoàng tử mà nói, nghĩa là hắn từ nay vô duyên với hoàng vị.
Thứ bị đoạn tuyệt, chính là con đường tranh đoạt trữ vị của hắn.
Hai mắt Phó Thừa An đỏ ngầu:
“Ta phải giết tiện phụ này.”
Rồi hắn lại nắm lấy ta:
“Sơ Dao, may mà còn có nàng ở bên ta.”
Ta hất tay hắn ra.
Đùa gì vậy, ai muốn gả cho một hoàng tử đã tuyệt tự?
“Điện hạ, vừa rồi người nói nếu ta không muốn làm Vương phi này thì có thể không làm. Nay ta nói rõ với người, Cảnh vương phi này, ta không làm nữa!”
“Dựa vào đâu mà tai họa do Oản Oản của người gây ra, hậu quả nàng ta tạo thành, lại bắt ta gánh chịu? Chẳng lẽ Trấn Quốc công phủ chúng ta dễ bị ức hiếp đến vậy sao?”
Huynh trưởng lập tức kéo ta che sau lưng:
“Không sai.”
Vừa rồi nha hoàn của ta đã kể lại toàn bộ chuyện xảy ra trong động phòng cho song thân và huynh trưởng nghe, không sót một chữ.
Huynh trưởng lớn tiếng nói:
“Khi nãy lúc nói thuốc là hạ cho muội muội ta, điện hạ chẳng những không truy cứu, ngược lại còn trách muội muội ta không có khí độ của tiểu thư khuê các.”
“Nay chuyện xảy ra trên người điện hạ, người cũng nên lấy chút khí độ ra mới phải. Người là hoàng tử cơ mà.”
Sắc mặt Phó Thừa An lúc xanh lúc đỏ.
Lúc này, bên ngoài truyền đến giọng của Hoàng hậu nương nương.
Bà ta bước nhanh vào:
“An nhi của ta, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Lý ma ma bước lên, kể lại đầu đuôi sự việc.
Hoàng hậu nương nương nổi giận:
“Dám hại hoàng nhi của bản cung? Đánh chết Thẩm Oản Oản cho bản cung.”
Đúng lúc ấy, bên ngoài truyền đến tiếng khóc của nhũ mẫu Cảnh vương:
“Điện hạ, xin người nể tình nô tỳ, tha cho Oản Oản một con đường sống.”
Thẩm Oản Oản cũng khóc đến sống dở chết dở:
“Điện hạ, Oản Oản và chàng là thanh mai trúc mã. Oản Oản cái gì cũng không hiểu, sao có thể hại người? Đều tại tiện nhân Vân Sơ Dao kia, là nàng ta hại chàng!”
Phó Thừa An nghe tiếng khóc của Thẩm Oản Oản bên ngoài, vừa giận vừa hận nàng ta hạ thuốc, nhưng lại đau lòng vì nàng ta đáng thương.
Hắn đứng đó, tiến thoái lưỡng nan.
Hoàng hậu chỉ lạnh giọng quát:
“Còn không kéo xuống? Một tiện tỳ mà cũng dám mơ tưởng tới hoàng tử.”
Thị vệ xông lên kéo Thẩm Oản Oản đi.
Nàng ta lập tức hét lên:
“Các ngươi không thể đánh ta. Hoàng hậu nương nương, nô tỳ đã mang cốt nhục của điện hạ rồi. Cầu nương nương tha mạng!”
Lời này vừa thốt ra, tất cả mọi người đều sững sờ.
Phó Thừa An lập tức lao ra ngoài, kéo Thẩm Oản Oản lại, vừa mừng vừa kinh ngạc:
“Oản Oản, nàng nói gì?”
Thẩm Oản Oản nhào vào lòng hắn khóc:
“Điện hạ, Oản Oản đã có thai hai tháng rồi. Đây là con của chàng. Chàng không cần mẫu tử chúng ta nữa sao?”
“Bởi vì chàng từng nói chỉ để ta sinh cốt nhục của chàng, nên ta mới hạ thuốc trong rượu hợp cẩn. Ta không muốn nữ nhân khác sinh con cho chàng. Điện hạ, Oản Oản chỉ là quá yêu chàng mà thôi.”
Nàng ta phạm trọng tội đáng chết, nhưng nay Cảnh vương đã tuyệt tự, nàng ta chính là hy vọng duy nhất của Cảnh vương.
Lần này, ngay cả Hoàng hậu cũng không dám khinh suất.
Phó Thừa An nhìn Hoàng hậu:
“Mẫu hậu, nay Oản Oản đã có con của nhi thần. Đây là hy vọng duy nhất của nhi thần. Người không thể giết nàng ấy.”
Hoàng hậu ra hiệu, thái y bước lên bắt mạch.
Quả nhiên, Thẩm Oản Oản đã có thai hai tháng.
Hoàng hậu thở dài, nhìn ta:
“Cảnh vương phi, nay sự đã đến nước này, chỉ có thể để Thẩm Oản Oản vào vương phủ. Chỉ cần con đồng ý, sau này đứa trẻ trong bụng nàng ta sẽ ghi dưới danh nghĩa con, để con nuôi làm đích tử. Ý con thế nào?”
Ta lập tức quỳ xuống:
“Hoàng hậu nương nương, thần nữ và Cảnh vương vẫn chưa hoàn tất hôn lễ để trở thành phu thê.”
“Mà Cảnh vương và Thẩm tiểu thư vốn lưỡng tình tương duyệt, lại vì yêu mà gây ra sóng gió, nay mọi chuyện thành ra thế này. Nàng ta còn đang mang hoàng tự, Sơ Dao không muốn kẹp giữa Cảnh vương và Thẩm tiểu thư.”