Khóe mắt Tống Thiển Vụ đỏ vằn, lúc này đã hoàn toàn kiệt sức, đổ gục xuống sàn. Nàng mở to mắt nhìn ngọn lửa ngập trời, xuyên qua màng lửa, còn có thể nhìn thấy một mảng trời xanh thẳm nhạt nhòa.
Chỉ thế này thôi sao? Kết thúc rồi sao?
Từ ngày sống lại, Tống Thiển Vụ đã từng nghĩ đến muôn vàn cách mình sẽ lìa đời, nhưng chưa từng nghĩ lại chết dưới tay mẫu thân của chính mình.
Nàng rõ ràng đã trả hết nợ rồi cơ mà! Nàng không cam lòng! Nàng chẳng làm sai chuyện gì, tại sao cơ chứ!
Nhưng ý thức của Tống Thiển Vụ ngày một mờ nhạt dần. Khoảnh khắc sắp chìm vào hắc ám, nàng văng vẳng nghe thấy một tiếng gào xé ruột xé gan:
“Thiển Vụ——”
Sau đó, nàng nặng nề nhắm nghiền hai mắt.
…
Không biết qua bao lâu, Tống Thiển Vụ bị mùi thuốc bắc nồng nặc xộc vào mũi làm cho tỉnh dậy. Mở mắt ra, trước mặt là giường đệm phủ lụa mỏng manh. Vết thương trên ngực và sau lưng vẫn đau râm ran, hai bàn tay cũng bị quấn băng vải chật cứng đến nhức nhối.
“Thiển Vụ, nàng tỉnh rồi. Nàng đã hôn mê suốt bảy ngày bảy đêm.” Giọng Lục Hoài Chấp khàn khàn cất lên.
Tống Thiển Vụ quay đầu, thấy hắn đang ngồi trên xe lăn đỗ cạnh giường. Vạt áo hắn lấm lem tro bụi, cánh tay quấn băng trắng toát, khuôn mặt nhợt nhạt đến mức gần như trong suốt, hốc mắt hằn đầy những tia máu đỏ quạch.
“Hầu gia.” Nàng cất giọng khô khốc, “Ngài cứu ta sao?”
Lục Hoài Chấp dán mắt vào vết thương của nàng, ánh mắt sa sầm: “Ừ. Ta đã tra rõ đầu đuôi sự tình, xin lỗi Thiển Vụ, chuyện này là do ta mà ra.”
Lúc này, Tống Thiển Vụ mới biết. Hóa ra mầm tai họa ập xuống đầu nàng là vì Tô Gia Ninh ghen tị khi thấy nàng lọt vào mắt xanh của Lục Hoài Chấp, nên đã xúi giục Tống mẫu thừa lúc nàng mất cảnh giác mà ra tay trừ khử.
“Ta đã dâng tấu lên Hoàng thượng. Bệ hạ đã tước bỏ danh hiệu Quận chúa của Tô Gia Ninh, đày nàng ta đến Giang Hoài, tùy ta định đoạt. Còn Tống mẫu, cố ý giết người, bị nhốt vào đại lao vĩnh viễn không được ân xá. Tống Thư Dương bị tra ra làm quan bất nhân, tham ô hối lộ, bị phán lưu đày biên ải.”
Nghe xong những điều này, Tống Thiển Vụ gật đầu: “Đa tạ Hầu gia đã đòi lại công bằng cho ta.”
Đáp lại nàng, là tràng ho khan dồn dập của Lục Hoài Chấp.
Quản sự túc trực ngoài cửa vội vàng lao vào vuốt lưng cho hắn: “Hầu gia, ngài vì cứu Tống cô nương mà bất chấp thân thể bệnh tật xông vào biển lửa, còn không màng tính mạng thức trắng trông cô nương suốt bảy ngày bảy đêm. Giờ Tống cô nương đã tỉnh rồi, ngài về nghỉ ngơi đi thôi. Chúng nô tài sẽ chăm sóc cô nương thật tốt.”
Nghe quản sự nói vậy, Tống Thiển Vụ chỉ nhạt giọng lên tiếng: “Quản sự, ông ra ngoài trước đi, ta có lời muốn nói riêng với Hầu gia.”
Quản sự nghe xong mừng rỡ, vội vàng lui ra ngoài. Cùng lúc đó, trong mắt Lục Hoài Chấp cũng thắp lên một tia hy vọng: “Thiển Vụ, nàng muốn nói gì?”
Tống Thiển Vụ khó nhọc nâng mắt nhìn hắn, nói rành rọt từng chữ:
“Ta chính là Tống Thiển Vụ mà ngài đang tìm.”
Lục Hoài Chấp chết sững. Tuy rằng hắn đã chắc chắn điều đó từ lâu, nhưng khi chính tai nghe nàng thừa nhận, hắn vẫn cảm thấy thật khó tin: “Lúc đó ta đã tận mắt nhìn thấy thi thể của nàng…”
Sắc mặt Tống Thiển Vụ không chút thay đổi: “Phải, nhưng ta cũng không biết chuyện gì đã xảy ra. Có lẽ ông trời muốn cho ta thêm một cơ hội chăng.”
Nghe câu này, chút hy vọng trong đáy mắt hắn dần lan tỏa: “Nàng chịu thừa nhận thân phận với ta, có phải là…”
Chưa để hắn nói hết câu, Tống Thiển Vụ đã ngắt lời: “Ta thẳng thắn với ngài, vì ta biết ngài đã đoán ra rồi. Và hơn nữa, ta muốn kết thúc cục diện này.”
Lục Hoài Chấp khẽ nhíu mày: “Ý nàng là sao?”
Tống Thiển Vụ cứ thế nhìn hắn đăm đăm: “Những ngày qua ngài luôn lấy lòng ta, hôm ở trên biển ngài nói những lời đó, là muốn hàn gắn lại với ta, đúng không?”