Nhưng lâu dần, nàng lại chẳng biết bản thân đã động tâm với Lục Hoài Chấp từ lúc nào…
Lúc này, ngoài viện vang lên tiếng hạ nhân:
“Nhị thiếu gia, ngài về rồi ạ?”
Ngay sau đó là giọng nói mang theo chút vui vẻ của Lục Hữu An: “Ừm. Ta và Gia Ninh sắp thành thân rồi, các ngươi đem toàn bộ hoa lăng tiêu trong phủ đổi thành hoa thược dược mà nàng ấy thích đi.”
Gia Ninh trong miệng hắn, chính là bảo bối được nuông chiều từ bé của Tô Vương phủ — Gia Ninh quận chúa.
Nàng ta không chỉ là vị hôn thê của Lục Hữu An, mà từng là thê tử suýt chút nữa bước qua cửa của đại ca hắn — Lục Hoài Chấp…
Hạ nhân vâng dạ. Đợi Lục Hữu An đi xa, đám hạ nhân mới bắt đầu bàn tán.
“Quận chúa Tô Vương phủ đúng là có thủ đoạn. Sáu năm trước vốn dĩ sắp gả cho Hầu gia, Hầu gia ngã ngựa xong liền hủy hôn. Bây giờ lại sắp gả cho Nhị thiếu gia.”
“Hầu gia và Nhị thiếu gia vậy mà đều say đắm nàng ta…”
Trong lúc nói chuyện, có người thở dài: “Nhìn đi nhìn lại, Hầu phu nhân Tống Thiển Vụ đúng là đáng thương. Nghe nói Hầu gia bắt nàng ấy đi tìm chiếc khăn thêu hoa mai, đó chính là tín vật đính ước năm xưa Gia Ninh quận chúa tặng ngài ấy.”
Nghe những lời này, lòng Tống Thiển Vụ chua xót.
Nàng thừa biết người trong lòng Lục Hoài Chấp thực sự là Gia Ninh quận chúa. Nàng cũng biết chiếc khăn tay đó có ý nghĩa vô cùng quan trọng với hắn, nên mới bất chấp nguy hiểm đi tìm. Chỉ là không ngờ lại phải đánh đổi bằng cả mạng sống.
Tống Thiển Vụ cứ thế quỳ trên nền đất lạnh lẽo suốt một đêm. Rõ ràng cả người ướt sũng, nhưng nàng không hề thấy lạnh.
Sáng sớm hôm sau.
Tống Thiển Vụ cứng đờ đứng dậy, định thần hồi lâu mới run rẩy bước ra khỏi nội viện.
Vừa ra ngoài, nàng đã thấy mẫu thân nàng, Tống mẫu đứng ở ngoại viện, có vẻ đã đợi rất lâu.
“Nương, sao người lại đến đây?”
Thấy đầu tóc nàng bù xù, y phục nhăn nhúm ướt sũng, Tống mẫu cau mày:
“Bộ dạng này của con, đâu giống phu nhân Hầu phủ?”
Tống Thiển Vụ rủ mi, giải thích: “Hôm qua con giúp Hầu gia xuống hồ tìm một chiếc khăn thêu, không cẩn thận ngã xuống…”
Nàng đang định nói chuyện mình đã chết cho mẫu thân biết, thì bà đã ngắt lời:
“Nương nay đến đây là muốn con giúp đệ đệ con. Nó lại làm sai chuyện trên quan trường, gia sản nhà ta đều bị đưa đến Ứng Thiên phủ rồi, con tìm Hầu gia xin xỏ một câu đi.”
Tống Thiển Vụ nghe vậy, mấp máy môi, hồi lâu mới nói ra lời trong lòng:
“Nương, con… muốn hòa ly với Hầu gia.”
Tống mẫu sững sờ. Bà lấy lại tinh thần, lạnh lùng nói: “Con đừng có mơ! Con hòa ly rồi, cái đất kinh thành này còn ai dám lấy một nữ nhân bị chồng bỏ? Rời khỏi Hầu phủ, Tống gia chúng ta biết dựa vào ai?”
Tim Tống Thiển Vụ đau thắt: “Nương, nếu con nói, con sắp chết thì sao?”
Tống mẫu lại không tin: “Con có chết, cũng chỉ được phép chết ở Hầu phủ!”
Nói xong, bà ném lại một câu rồi quay lưng bỏ đi: “Nương về đây, đừng quên xin Hầu gia giúp đệ đệ con.”
Nhìn bóng lưng mẫu thân xa dần, Tống Thiển Vụ đứng ngây ra hồi lâu mới về phòng.
Trở về phòng, nàng đi tắm.
Rõ ràng ngâm mình trong bồn nước nóng bốc khói nghi ngút, nhưng Tống Thiển Vụ không cảm nhận được chút ấm áp nào. Từ sau khi chết, máu nàng đã ngừng chảy, làn da cũng trở nên nhợt nhạt. Nàng phải dặm thêm không ít phấn son mới trông giống người bình thường.
Xong xuôi, Tống Thiển Vụ lấy từ trong tủ ra một tờ hưu thư đã viết sẵn từ lâu.
Nàng đi đến thư phòng.
Lục Hoài Chấp đang ngồi sau án thư xử lý chính vụ.
Vừa thấy nàng, hắn đã mở miệng: “Cô đến đây là để xin chức cho đệ đệ, hay đến tìm bản hầu xin tiền?”
Tống Thiển Vụ sững lại, chưa kịp lên tiếng thì hắn đã mỉa mai: “Bản hầu rốt cuộc là cưới cô, hay là cưới cả cái Tống gia các người?”
Tống Thiển Vụ kìm nén nỗi cay đắng, giải thích: