“Ngươi thật vô dụng.”
Nói xong, nàng vừa quay đầu thấy chúng ta, trên mặt lập tức nở nụ cười.
“Trùng hợp quá, hai người cũng tới à?”
Ánh mắt nàng xoay một vòng giữa ta và Lâm Sách, nụ cười càng sâu thêm vài phần:
“Xem ra Kinh Vũ rất thích Lâm thế tử nhỉ, nếu không cũng chẳng tới cầu nhân duyên.”
Ánh mắt Lục Trường Uyên dời tới thẻ nhân duyên trong tay Lâm Sách, cụp mắt xuống, không biết đang nghĩ gì.
Lâm Sách không để ý ánh mắt của người khác.
Chàng đi tới dưới cây, hơi nhón chân, vung tay lên.
Thẻ nhân duyên kia vững vàng treo trên cành cao nhất.
“Thật lợi hại.”
Ta chân thành nói.
Chàng quay đầu nhìn ta, nụ cười sáng rỡ.
“Nguyện Phật Tổ phù hộ, đời này ta và Kinh Vũ cùng nhau đi hết, thuận lợi bình an, bạc đầu không rời.”
Chàng nói nghiêm túc như vậy, khiến tim ta đập nhanh. Trong mắt ta, vạn vật xung quanh đều lùi xa, chỉ còn lại một mình chàng.
Lục Trường Uyên không cho là đúng:
“Chuyện thần Phật đều là hư vô, không chắc đã linh nghiệm.”
Sắc mặt a tỷ lập tức thay đổi.
Nàng giật lấy thẻ nhân duyên trong tay Lục Trường Uyên mãi không treo được, ném xuống đất, giọng lạnh đi:
“Vậy đừng treo nữa. Dù sao ngươi cũng không tin.”
Nói xong, nàng xoay người rời đi.
Lục Trường Uyên nhìn thẻ nhân duyên trên đất, cuối cùng vẫn nhặt lên. Ánh mắt chàng rơi trên nụ cười nơi khóe môi ta, dừng lại trong chốc lát.
Ta quay mặt đi, nhìn thẻ nhân duyên treo cao trên cây.
Đường xuống núi không tính là khó đi, nhưng cố tình lại gặp bọn họ.
A tỷ và Lục Trường Uyên không biết vì chuyện gì mà cãi nhau. Một chiếc xe ngựa chắn ngang giữa đường.
A tỷ một mình tức giận xuống xe, đứng bên đường không chịu đi.
Lục Trường Uyên đi theo sau, mệt mỏi dỗ dành.
Xe ngựa của chúng ta bị chặn mất đường.
Ta thở dài, nghĩ một lát, vẫn xuống xe, muốn khuyên a tỷ lên xe trước, có chuyện gì về nhà rồi nói.
Nhưng nàng vừa nhìn thấy ta, như tìm được cứu tinh, một tay kéo lấy tay ta, nhất quyết kéo ta qua phân xử.
“Kinh Vũ, muội tới phân xử đi! Hắn nói…”
Lời còn chưa nói xong.
Trong bụi cỏ bỗng lao ra một đám hắc y nhân, gặp người liền chém.
Hơn nữa chiêu nào cũng nhằm vào ta và a tỷ.
Không đúng.
Ta và a tỷ tuy tính tình khác nhau, nhưng đều không phải người gây chuyện thị phi, chưa từng kết mối thâm thù như vậy với ai.
Mục tiêu của những người này rõ ràng là hai tỷ muội chúng ta… nhưng rốt cuộc là ai?
Không kịp nghĩ nhiều, một hắc y nhân phá vỡ phòng tuyến của Lâm Sách, giơ đao bổ thẳng về phía ta và a tỷ.
Trong khoảnh khắc lưỡi đao rơi xuống, ta nhìn thấy hai bóng người đồng thời lao về phía ta.
Lục Trường Uyên cách ta gần hơn một chút.
Chàng ôm ta vào lòng, thay ta đỡ một đao.
Máu từ sau lưng chàng loang ra.
Sắc mặt a tỷ trắng bệch.
Lục Trường Uyên dường như cũng sững sờ.
Chàng dường như vừa nhận ra, khi ta và a tỷ cùng gặp nguy hiểm, chàng vậy mà lại chọn ta. Trong mắt chàng thoáng qua một tia hoảng loạn.
Chàng quay đầu, lảo đảo chạy về phía a tỷ.
A tỷ giơ tay, hung hăng tát chàng một cái.
“Quả nhiên người ngươi thích là Kinh Vũ.”
“Ngươi nói với ta ngươi xem nó như muội muội, nhưng gặp nguy hiểm, ngươi vẫn cứu nó trước.”
Lục Trường Uyên ôm mặt, bất lực không thể giải thích.
Không đúng.
Quá trùng hợp.
A tỷ hôm qua bỗng nhắc tới chuyện nhân duyên ở chùa Vĩnh Ninh linh nghiệm, hôm nay liền đưa Lục Trường Uyên lên núi gặp chúng ta.
Khi xuống núi, xe ngựa vừa khéo chắn ngang đường, vừa khéo chặn chúng ta lại.
Nàng kéo ta phân xử, vừa khéo kéo ta ra giữa đường, lại vừa khéo là vị trí hắc y nhân dễ ra tay nhất.
Những hắc y nhân kia, mục tiêu cũng vừa khéo là ta và a tỷ.
Ta không dám tin.
“A tỷ, những hắc y nhân này… là tỷ tìm tới?”
Thân thể a tỷ hơi cứng lại.
Nàng không phủ nhận, mà quay sang những hắc y nhân kia lớn tiếng hô:
“Các ngươi đi đi, kết thúc rồi!”