Ta làm hoàng hậu mười năm, cùng hoàng thượng xưa nay ân ái, nhưng trong lòng chàng vẫn luôn giấu một điều tiếc nuối.
Năm đó, thần y tìm được một miếng ngọc bội có thể áp chế hàn độc trong cơ thể ta, nhưng lại bị người ta trộm mất.
Mãi đến trước lúc ta lâm chung, chàng nắm tay ta, muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn thốt ra sự thật:
“Như Ý tâm cao khí ngạo, không chịu làm thiếp.”
“Năm đó ở yến thưởng hoa, nếu không phải nàng vẽ cùng một loại mẫu đơn với nàng ấy, sao ta lại chọn nhầm nàng?”
“Nàng ấy muốn miếng ngọc bội đó làm bồi thường, ta không thể không cho.”
Đến lúc ấy ta mới hiểu ra.
Ngọc bội chưa từng bị trộm.
Là chính tay chàng đưa cho a tỷ của ta.
Lại mở mắt ra lần nữa, ta vậy mà đã trở về yến thưởng hoa năm ấy.
Nhìn thái giám đang định cầm tranh của ta mang đến trước mặt hoàng thượng, ta đưa tay hất đổ nghiên mực bên cạnh.
“Công công, tranh đã dính mực rồi, không cần trình lên ngự tiền nữa.”
An công công cúi đầu nhìn bức mẫu đơn kia, thở dài một tiếng, giọng nói đầy tiếc nuối.
“Đáng tiếc quá. Bức tranh này của Thẩm tiểu thư, nét bút sống động, thần thái truyền thần. Nếu không bị mực làm hỏng…”
Ông ta ngừng lại, rồi lại như đang nghĩ cách giúp ta.
“Hay là… để nhà ta đi bẩm với hoàng hậu nương nương một tiếng, xin thêm cho tiểu thư chút thời gian, vẽ lại một bức khác?”
Ta khẽ lắc đầu:
“Đa tạ ý tốt của An công công. Chỉ là… tâm cảnh khi ấy đã không còn nữa. Dù có vẽ lại, cũng không thể vẽ ra một đóa mẫu đơn giống hệt như ban đầu.”
An công công nhìn ta một cái, cuối cùng không nói thêm nữa, ôm trục tranh lui xuống.
Đợi tranh của tất cả mọi người đều được thu lên, hoàng hậu nhìn quanh một vòng, khẽ nhíu mày:
“Sao lại thiếu một bức?”
An công công khom người thuật lại chuyện vừa rồi.
Trong điện yên tĩnh trong chốc lát.
Thái tử Lục Trường Uyên ngồi bên cạnh, nghe vậy thì ngước mắt nhìn về phía ta.
Ánh mắt ấy mang theo vài phần bất ngờ, vừa khéo chạm vào ánh mắt ta.
Ta theo bản năng cúi đầu xuống.
Hoàng hậu trầm ngâm một lát rồi lên tiếng:
“Hóa ra là Thẩm tiểu thư chưa vẽ. Nếu đã vậy, chi bằng bây giờ vẽ bù một bức?”
Lời này vừa dứt, bốn phía lập tức vang lên tiếng xôn xao rất khẽ.
Mấy vị quý nữ ngoài mặt không biểu lộ gì, nhưng trong mắt đã lộ ra vài phần không vui.
Ta có thể hiểu các nàng.
Yến thưởng hoa lần này vốn là để thái tử chọn thái tử phi qua tranh.
Tranh không ghi tên, vì muốn công bằng.
Nếu lúc này ta vẽ lại, ai nấy đều biết bức tranh ấy là do ta vẽ, vậy đó không còn là chọn tranh nữa, mà là chọn người.
Vì thế ta nói:
“Hoàng hậu nương nương thương yêu, thần nữ xin ghi lòng. Chỉ là… nếu thần nữ vẽ lại, với những quý nữ khác, e là không công bằng.”
Hoàng hậu nhìn ta một cái, sắc mặt nhàn nhạt, dường như có chút không vui.
Một lúc lâu sau, bà không kiên trì nữa, chỉ nói:
“Vậy thôi.”
Trong điện lại khôi phục trật tự như lúc đầu.
Ta rũ mắt xuống, trong lòng chợt hiện lên những ký ức kiếp trước.
Ta còn nhớ, cũng trước yến thưởng hoa lần ấy, hoàng hậu cố ý sai người nói với ta rằng thái tử thích mẫu đơn.
Bà bảo ta ở yến tiệc vẽ Ngụy Tử.
Khi ấy lòng ta đầy vui mừng, còn tưởng đó là sự thiên vị của nương nương dành cho mình.
Nhưng không ngờ, a tỷ của ta cũng vẽ mẫu đơn.
Nàng xưa nay không giỏi hội họa. Với nàng mà nói, mẫu đơn quá rườm rà phức tạp.
Nhưng nàng lại cứ vẽ, mà cũng vẽ Ngụy Tử.
Hai bức mẫu đơn Ngụy Tử cùng được trình lên.
Lục Trường Uyên chọn bức của ta.
Ta là đích nữ của thái phó, từ nhỏ đã quen biết chàng.
Chàng đối xử với ta dịu dàng, ta bầu bạn bên chàng nhiều năm.
Ta thích chàng, chuyện ấy người người đều biết.
Sau này, ta như nguyện trở thành thái tử phi, rồi lại làm hoàng hậu.
Chỉ là vào năm thứ hai sau khi vào phủ thái tử, có người hạ độc Lục Trường Uyên.